Chương 10

Chỉ cần có xe cứu thương xuất hiện, vậy thì vụ nổ lớn nhất giới giải trí mười năm qua sẽ ra đời.

Nếu cậu đoán không nhầm, thì phía Tinh Diệu chắc chắn cũng đã chuẩn bị sẵn sàng, dù sao người chủ động gửi thỏa thuận ly hôn chính là Kỷ Nghiêu.

Ly hôn, đó chẳng phải mồi ngon đưa tận miệng cho thiên hạ bêu xấu hay sao? Chắc hẳn Tinh Diệu muốn lợi dụng việc này, trực tiếp kích động thế lực sau lưng Diệp Kỳ Viễn ra mặt.

Lần thử vai tưởng chừng đơn giản hôm nay, e rằng cả Triển Hoa và Tinh Diệu đều có người theo dõi. Chỉ cần sơ sẩy một chút, Diệp Kỳ Viễn sợ rằng ngay cả cửa khách sạn cũng khó mà bước ra.

-

Buổi thử vai đã kết thúc, những chiếc xe của đoàn thử vai ở khách sạn Phong Diệp cũng lần lượt rời đi.

Nhưng ở lối vào, vẫn còn mấy bóng người qua lại.

Nếu có ai quan sát kỹ, sẽ nhận ra họ đã đứng đây cả buổi chiều.

Chuyện uống thuốc ngủ tự tử vốn là kế hoạch của Triển Hoa, không chỉ có Mục Ngôn đi cùng giám sát Diệp Kỳ Viễn, mà phía sau còn sớm ngầm liên hệ với truyền thông và tài khoản marketing, dặn dò bám sát diễn biến của lần thử vai này.

Diệp Kỳ Viễn cũng đoán không sai, phía Tinh Diệu, nơi chủ động ép cậu ly hôn, sớm đã chuẩn bị đâu ra đấy.

Bề ngoài, đây chỉ là lần thử vai đầu tiên của Diệp Kỳ Viễn sau hai năm im lặng. Nhưng trong bóng tối, lại là màn đối chọi giữa hai gã khổng lồ của ngành giải trí hiện nay.

Với cả hai công ty, bất kể thắng thua, đây đều là một trận chiến không thể coi nhẹ.

Có không dưới mười tờ báo lá cải âm thầm rình rập trong gió rét, vừa có người Triển Hoa gọi tới, vừa có người của Tinh Diệu.

Trời giá lạnh, nhưng chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng có thể xảy ra sắp tới, chẳng có phóng viên nào dám lơ là. Trong lòng ai cũng căng thẳng, nóng hổi mong chờ.

Tin này nổ ra, giới giải trí chắc chắn chấn động.

Tinh Diệu liệu có bị kéo xuống bùn? Triển Hoa vốn chẳng được đánh giá cao liệu có thể xoay chuyển cục diện?

Những phóng viên đã nhận được mật báo, đều lắc đầu than thở.

Họ chẳng rõ cụ thể là chuyện gì, chỉ biết mình cần chăm chăm theo dõi sự cố bất ngờ, đặc biệt là nghệ sĩ của Triển Hoa kia.

Một bên là công ty giải trí lâu đời nhất – Triển Hoa, một bên là ông lớn mới nổi – Tinh Diệu. Mọi ánh mắt đều tập trung vào hai thế lực này.

Còn về kẻ sắp nằm trên cáng cứu thương, sống chết chưa rõ là Diệp Kỳ Viễn? À, chắc là tên đó?

Dù chẳng rõ chi tiết, nhưng đám ký giả vẫn hào hứng chờ khoảnh khắc sự việc nổ tung.

Họ chờ, rồi lại chờ...

Đợt diễn viên đầu tiên thử vai xong, đi ra.

Mặt trời sắp lặn, sự hăng hái trong lòng mọi người dường như cũng bị cái lạnh ngoài không khí làm nguội đi ít nhiều.

Có kẻ không nhịn được hít sụt sịt một cái.

Đợt diễn viên thứ hai cũng bước ra.

Đám ký giả đứng ngoài, không ít người đã chui cả vào xe, nấp trong bóng tối, tầm nhìn không mấy rõ ràng.

Hoàng hôn buông xuống, ánh mặt trời không còn vương lại chút hơi ấm.

Đám phóng viên rình rập cả ngày đã biến thành những gương mặt chai lì, thẫn thờ, mẹ kiếp, sao chẳng giống như lời dặn ban đầu chút nào?

Xe cứu thương đâu? Đoàn phim hoảng loạn đâu? Sự cố đâu rồi?

Trước khách sạn Phong Diệp, cảnh tượng vẫn bình lặng như nước, tựa như tháng ngày yên ả.

Ngay khi họ sắp sửa hoàn toàn mất kiên nhẫn, cổng khách sạn đột nhiên vang lên một trận ồn ào.

Đám ký giả lập tức dựng thẳng lỗ tai, vội vã xách máy móc chạy ra khỏi xe.

Cứ tưởng cuối cùng màn kịch lớn đã khai màn, nhưng còn chưa kịp nâng máy ảnh lên vai, họ đã nghe thấy tiếng cười khàn khàn như vịt đực của Tiền Đông Phong.

...Tiếng cười?

Nguyên đoàn làm phim vui vẻ rộn ràng đi ra từ khách sạn, cả bầu không khí hân hoan như sắp Tết, nào có chút dáng vẻ nào của sự cố.