Chương 1

Giữa tháng mười hai, gió lạnh cắt da, vậy mà bên hồ bơi ngoài trời của khách sạn Phong Diệp vẫn ồn ào náo nhiệt.

Không phải vì đông người bơi mùa đông, mà bởi đạo diễn phim thương mại nổi tiếng quốc tế Tiền Đông Phong đang tổ chức tuyển vai cho bộ phim mới Lạc Lối Nhân Gian.

Bộ phim vốn đã khởi quay, nhưng vì biến cố bất ngờ nên buộc phải tái tuyển một vai phụ.

Phim của Tiền Đông Phong thường bị chê là cốt truyện sáo rỗng, nhưng mỗi lần đều bùng nổ phòng vé. Đặc biệt là bộ phim trước rõ ràng là thương mại, vậy mà còn đoạt giải Thị giác đẹp nhất tại Liên hoan phim Trung Ngân.

Vì thế, cho dù chỉ là vai phụ chẳng hơn gì quần chúng, vẫn có vô số diễn viên chen nhau tìm cơ hội lộ diện.

Một nhóm nhân viên đoàn phim tranh thủ lúc rảnh tụ tập bên máy nước nóng, vừa sưởi vừa tám chuyện trong giới.

“Ê, nghe chưa? Ông cụ nhà họ Triển không qua nổi Tết rồi.”

“Ồ? Mất ông cụ, hai anh em nhà họ Triển chắc đánh nhau sứt đầu mẻ trán mất?”

“Phải đó! Nghe nói thi thể còn chưa đưa đi, hai cậu ấm đã cãi nhau ầm ĩ, mất mặt vô cùng.”

Mọi người thở dài: “Vậy thì tương lai Triển Hoa Giải Trí chẳng biết sẽ ra sao nữa.”

Người đến lấy nước chen lời: “Nghe bảo hiện giờ cậu cả nắm quyền, cậu hai thì ăn chơi quá, hội đồng quản trị không ngu đâu, chắc chắn đứng về phía cậu cả. Cậu hai là kiểu cậu ấm ngậm thìa vàng, khó mà xoay chuyển cục diện lắm.”

“Suỵt, nhỏ tiếng thôi, nghe nói hôm nay còn có hai nghệ sĩ Triển Hoa đến thử vai...”

Đúng lúc đó, một người đàn ông trung niên đứng sau ho khan: “Khụ!”

Mấy người vội quay đầu: “Chào đạo diễn Trương!”

Phó đạo diễn Trương liếc họ một cái, rồi cúi người rót nước, thuận tiện dặn: “Các cậu rảnh quá hả? Mau qua kia dọn dẹp đi.”

Nói xong còn ngoái đầu nhìn về phía hồ bơi, chuyện nhà họ Triển thật sự quá ồn ào, ai nghe cũng muốn bàn tán vài câu.

Ông nhớ, người đang thử vai kia hình như chính là nghệ sĩ của Triển Hoa.

Phó đạo diễn Trương phụ trách thử vai. Các vai quan trọng thì đạo diễn Tiền Đông Phong nhất định sẽ trực tiếp xem, nhưng lần này chỉ là một vai phụ nhỏ.

Nghĩ tới đây, ông không nhịn được thở dài.

Tiền Đông Phong muốn kịp lịch chiếu Tết, cảnh quay đã xong, nhạc phim và hậu kỳ gần hoàn thành. Lẽ ra, vào giai đoạn này sẽ không còn chuyện tuyển vai nữa.

Nhưng phiền toái ở chỗ, diễn viên thủ vai ấy lại đúng lúc dính tin đồn ma túy.

Tiền Đông Phong tuy chẳng quá nguyên tắc, nhưng có một giới hạn, tuyệt đối không dùng nghệ sĩ dính ma túy.

Một khi phát hiện, chắc chắn lập tức chấm dứt hợp đồng, cắt vai không do dự.

Khổ nỗi vai này lại hơi rắc rối, bảo quan trọng thì chẳng mấy cảnh, mà bỏ đi thì với căn bệnh “ám ảnh chi tiết” của Tiền Đông Phong thì có chết ông ta cũng không chịu.

Không chỉ không cắt, ông ta còn nhất quyết tuyển lại và quay lại toàn bộ cảnh vai này.

Hơn nữa, rõ ràng chỉ là vai phụ, Tiền Đông Phong lại cố tình làm buổi thử vai long trọng vô cùng.

Bởi vì vai diễn cần tuyển lần này chính là một tiên cá.

Bộ phim Lạc Lối Nhân Gian kể về một tiên cá vì ngoài ý muốn mà lên bờ, từ đó dẫn đến hàng loạt câu chuyện vừa hài hước vừa mạo hiểm.

Vừa mới đoạt giải Thị giác đẹp nhất, Tiền Đông Phong quyết tâm lần này phải lại đạt đến đỉnh cao hiệu ứng hình ảnh.

Cho nên, cho dù vai diễn cần tuyển chỉ là một tiên cá phông nền, Tiền Đông Phong cũng dốc hết vốn liếng. Không chỉ sàng lọc một vòng nhan sắc, mà còn yêu cầu các diễn viên thử vai phải trực tiếp xuống nước quay một đoạn phim ngắn.

Phó đạo diễn Trương uống vài ngụm nước nóng rồi đi vào khách sạn tìm Tiền Đông Phong.

Trời đã tối, giờ mà để thử vai ngoài bể bơi thật sự có chút không hợp. Nhưng chưa kịp gõ cửa phòng, ông đã nghe tiếng “choang” trong phòng, thứ gì đó bị ném vỡ.

Tiếp đó là tiếng gào quen thuộc của Tiền Đông Phong: “Cậu nói với Giang Vân, cô ta biết rõ mình chui vào bằng cách nào đấy! Vài hôm nữa mà không chịu đến quay bù thì lo mà trả tiền vi phạm hợp đồng cho tôi!”