Chương 8

Vẻ hoảng sợ luôn tô điểm thêm nhiều màu sắc cho khuôn mặt con người, từ đó dễ dàng điều chỉnh cảm xúc của người khác.

Thật mới mẻ, Hạ Tây Châu cười thầm trong lòng, cô gái xinh đẹp thế này mà lại là kẻ biếи ŧɦái theo dõi.

Trong nháy mắt, hắn lật đổ tất cả các biện pháp giải quyết đã suy nghĩ trước đó, đẩy chiếc vali trong tay về phía trước, bước vào trong nhà, trở tay đóng cửa lại.

Thẩm Tinh Vi nhìn thấy chiếc vali bị đẩy nhẹ một cái đã trượt đi trên sàn nhà, vẫn chưa nhận ra điều không bình thường, cô đang bị Hạ Tây Châu đột ngột xuất hiện dọa cho chết khϊếp. Vốn tưởng rằng hắn mang vali đi xa, Thẩm Tinh Vi có thể yên tâm đến cho mèo ăn, dù sao theo quan sát một tháng nay của cô, chỉ cần Hạ Tây Châu không ở nhà thì sẽ không có bất kỳ ai đến nhà hắn.

Lẽ ra cho mèo ăn xong có thể thần không biết quỷ không hay rời đi, nhưng Thẩm Tinh Vi quá nuông chiều bản thân, cô tự cho phép mình ở lại thêm một lát để chơi với mèo con, không ngờ vì thế mà xảy ra chuyện lớn.

Tim Thẩm Tinh Vi đập nhanh đến mức muốn văng ra ngoài, ánh đèn sáng trưng khiến cô không chỗ ẩn nấp. Khi nhìn thấy Hạ Tây Châu đóng cửa lại, lý trí cô càng vỡ vụn, vội vàng bò dậy từ dưới đất như con thú nhỏ bị dọa sợ, theo bản năng tìm chỗ trốn, chạy về phía hành lang gần mình nhất. Cuối hành lang chỉ có một căn phòng, cô lao tới vặn tay nắm cửa, tuyệt vọng phát hiện cửa đã bị khóa.

Quay đầu lại thì đã muộn, Hạ Tây Châu đã đứng ở đầu kia của hành lang. Hắn rất cao, hơn một mét chín, bình thường lại có sở thích đấm bốc và tập gym, nên cơ bắp trên người chỗ nào ra chỗ nấy khá rõ ràng. Người cao như vậy dù có gầy cũng sẽ trông rất to lớn, đứng chắn ở hành lang, gần như bịt kín mọi lối thoát.

Lưng Thẩm Tinh Vi dán chặt vào tường, đôi mắt căng thẳng nhìn chằm chằm Hạ Tây Châu, trong tay vẫn còn nắm chặt cây cần câu mèo quên vứt đi, cả người thể hiện trạng thái vô cùng sợ hãi nhưng rất cảnh giác. Hạ Tây Châu nhìn rất rõ, người ở trạng thái này thường chia làm hai trường hợp, một là đột nhiên lao lên liều mạng giằng co, hai là ngồi thụp xuống ôm đầu, hoàn toàn đầu hàng.

Hạ Tây Châu nổi hứng trêu đùa, bước lên một bước thăm dò.

Thẩm Tinh Vi quả nhiên phản ứng mạnh, run rẩy mở miệng, mang theo tiếng khóc nức nở vì sợ hãi: "Anh đừng qua đây!"