Chương 7

Tuy nhiên, trong lòng không thoải mái, hắn bèn cho tên biếи ŧɦái một bài học nhỏ trước. Tan học, hắn đi xe máy điện lượn lờ khắp phố, tốc độ không nhanh không chậm, khiến tên biếи ŧɦái phải đạp chiếc xe đạp nhỏ đuổi theo phía sau. Buổi tối, học sinh cùng trường đến nhà hắn chơi, hắn đứng ở cửa đón người, quả nhiên thấy bên cạnh xe mình đỗ chiếc xe đạp công cộng kia, không khỏi cười khẩy một cái.

Lúc đầu không ôm hy vọng bắt được ngay lần đầu tiên, bởi vì tên biếи ŧɦái này để lại cho Hạ Tây Châu ấn tượng vô cùng xảo quyệt, cơ trí và rất kín đáo, nghĩ rằng có lẽ phải câu vài lần mới cắn câu. Nhưng không ngờ hắn xách vali rỗng vừa ra khỏi cửa mười mấy phút, điện thoại đã truyền đến thông báo từ camera giám sát ở cửa.

Được thôi, Hạ Tây Châu nghĩ thầm, là hắn đã đánh giá cao tên biếи ŧɦái này rồi.

Hạ Tây Châu lượn một vòng ở cổng khu chung cư rồi lại lái xe quay về, gã bảo vệ béo cười chào hỏi hắn: "Anh đẹp trai, tan làm sớm thế."

Đúng là đồ ngu, làm việc ở đây hai tháng rồi còn không biết hắn là sinh viên, mỗi lần về chỉ biết ôm bánh quy bánh mì gặm, đến một tên biếи ŧɦái đi xe đạp công cộng cũng không chặn được, kiến nghị cuối tháng đừng phát lương cho gã, chỉ phát bánh gấu thôi. Hạ Tây Châu hạ một nửa cửa kính xe, cười với bảo vệ, khách sáo vài câu cho có lệ, rồi lái xe vào khu chung cư.

Lúc xách vali rỗng xuống xe, Hạ Tây Châu đang suy nghĩ nên dạy dỗ tên biếи ŧɦái này thế nào.

Giải quyết riêng thì đánh cho một trận, giải quyết công thì lên đồn công an, dù sao cũng phải để kẻ này nhận đủ bài học, sau này đừng có đi theo dõi lung tung.

Cửa mở ra, quản gia thông minh bật đèn sáng lên trong nháy mắt, Hạ Tây Châu nhìn thấy trong phòng khách nhà mình có một người đang quỳ ngồi. Thoạt nhìn là một cô gái, có mái tóc đen rất dài và dày, như tấm lụa phủ trên tấm lưng đang cong xuống. Thân trên mặc áo ngắn tay màu xám, quần ống rộng màu đen, cổ chân trắng nõn lộ ra từ ống quần rộng thùng thình, thế mà lại cởi giày, chân đi một đôi tất hình gấu màu kaki.

Nghe thấy tiếng mở cửa, cô gái hoảng loạn quay đầu lại, để Hạ Tây Châu nhìn thấy toàn bộ khuôn mặt.

Mặt cô rất nhỏ, có một vẻ xanh xao do quanh năm không thấy ánh mặt trời hoặc là suy dinh dưỡng, nhưng đôi mắt rất to, đen láy sáng ngời, đôi môi hồng nhạt không tô son, là một khuôn mặt dù ở trong hoàn cảnh nào cũng hoàn toàn xứng đáng được gọi là xinh đẹp. Đặc biệt là đôi mắt mở to khi hoảng sợ, khiến cả khuôn mặt bỗng chốc trở nên rực rỡ.