Chương 6

Khoảng một tháng trước, lúc hắn đi cho mèo ăn, phát hiện mèo con nằm bò bên cửa sổ, gọi thế nào cũng không qua. Cho dù xách nó đến trước bát ăn, nó cũng chỉ ngửi ngửi thức ăn, rồi quay người bỏ đi, không ăn. Tình trạng này kéo dài vài ngày, Hạ Tây Châu liền cảm thấy có vấn đề, nhưng ngoài cửa sổ lại chẳng có ai.

Sau đó hắn phát hiện, bên cạnh xe của mình luôn đỗ một chiếc xe đạp công cộng có buộc dây đỏ. Khu vực đỗ xe đạp công cộng trùng với khu vực đỗ xe của khu chung cư, nên người trong khu này sẽ không đạp xe vào, tránh đỗ vào chỗ của người khác gây ra xung đột không cần thiết. Hạ Tây Châu không thường lái xe, lúc đầu không so đo với chiếc xe đạp này, chỉ tưởng nhà ai có khách nên đỗ tạm, nhưng không ngờ liên tiếp mấy ngày đều nhìn thấy chiếc xe đạp đó.

Đương nhiên, những điều này chưa đủ để chứng minh hắn bị theo dõi, cho đến khi hắn đi ăn bên ngoài, lúc ra khỏi quán cơm nhìn thấy chiếc xe đạp buộc dây đỏ này, mới hoàn toàn nảy sinh nghi ngờ. Có sự nghi ngờ rồi, những dấu vết khác cũng theo đó mà rõ ràng hơn, ví dụ như tấm thảm trước cửa lúc đi thì ngay ngắn, lúc về lại hơi lệch, chiếc xe đạp công cộng dây đỏ cứ thỉnh thoảng xuất hiện trong tầm mắt, còn có mấy hòn đá kê lên nhau dưới cửa sổ phòng mèo và vài dấu tay để lại trên cửa sổ.

Hạ Tây Châu đứng sau cửa sổ suy nghĩ, cho rằng kẻ theo dõi hắn hẳn là một người rất lùn, thậm chí có thể tưởng tượng ra cảnh người này giẫm lên đá, tay bám vào song sắt cửa sổ, vươn cái cổ bỉ ổi ra để nhìn trộm.

Người lùn thế này, có khả năng chịu nổi một đấm của hắn không? Sao dám đến theo dõi hắn chứ?

Hạ Tây Châu muốn xem rốt cuộc là kẻ nào theo dõi mình, đặc biệt mua camera loại xịn, cho người lắp ở cửa nhà, nhưng không ngờ liên tiếp mấy ngày đều không bắt được bóng dáng kẻ đó, hiển nhiên tên biếи ŧɦái theo dõi này có tính cảnh giác cực cao. Bình thường đi ngoài đường hắn quay đầu lại, trên đường đầy rẫy người đi xe đạp, ánh mắt tìm kiếm nửa ngày cũng chẳng thấy chiếc nào buộc dây đỏ, tên biếи ŧɦái theo dõi đó trơn như chạch.

Cứ như vậy bị bám đuôi đứt quãng suốt một tháng, Hạ Tây Châu vào một ngày bình thường nhưng lại vô cùng bực bội này đã cạn kiệt kiên nhẫn, quyết định chủ động ra tay, câu tên biếи ŧɦái theo dõi ra dạy dỗ một trận.