"Vậy quyết định thế nhé, chín giờ tối tập trung tại nhà cậu!"
Hạ Tây Châu cười híp mắt nhìn mấy nam nữ trước mặt, đáp một tiếng "được", sau đó đẩy cửa rời đi. Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại sau lưng, nụ cười trên mặt hắn biến mất trong nháy mắt, khóe miệng trễ xuống, thần sắc nhuốm màu u ám.
Cùng lúc đó điện thoại nhận được một tin nhắn, lấy ra xem là mẹ gửi tới. Hạ Tây Châu không muốn xem lắm, nhưng nhận diện khuôn mặt tự động mở khóa, tin nhắn nhảy ra: [Tối về nhà một chuyến, có chuyện muốn nói với con.]
Có chuyện, có chuyện, còn có thể là chuyện gì? Chẳng phải là bận rộn giới thiệu đối tượng cho hắn sao.
Hạ Tây Châu bây giờ phiền đến mức muốn gϊếŧ người.
Tên đàn anh ngu ngốc cứ khăng khăng đòi tổ chức tiệc ở nhà hắn với lý do tiết kiệm tiền, nói rằng một hai chục người đi ra ngoài tiêu xài sẽ tốn rất nhiều tiền, ở nhà thì mỗi người mua một ít đồ ăn vặt mang đến là có thể chơi rất vui vẻ. Đúng dịp bọn họ tốt nghiệp, thành viên hội học sinh bình thường chẳng thấy tình cảm sâu đậm gì, giờ lại bắt đầu không nỡ chia xa, một tháng tổ chức tiệc ở nhà hắn bốn lần. Nếu không phải hội trưởng hội học sinh còn chút giá trị lợi dụng, hắn đến tin nhắn của những người này cũng chẳng muốn trả lời, sẽ chọn cách trực tiếp chặn số.
Phía bố mẹ cũng ứng phó đến mệt mỏi, lại không biết nghe người họ hàng não tàn nào thêu dệt, cho rằng hắn hơn hai mươi tuổi rồi mà chưa yêu đương thì không phải đầu óc có vấn đề cũng là xu hướng tính dục có vấn đề, nhất quyết đòi giới thiệu bạn gái cho hắn.
Rốt cuộc có biết yêu đương phiền phức thế nào không, chuyện ở trường đã bận tối mắt tối mũi rồi, lấy đâu ra thời gian đi dỗ dành con gái?
Hạ Tây Châu vừa gọi lại cho mẹ, vừa nghĩ, hay là dứt khoát nói với người nhà mình có vấn đề tâm lý, là người vô tính* cho xong…
* Vô tính: ít hoặc không có ham muốn tìиɧ ɖu͙© với người khác, không phân biệt giới tính.
Còn một chuyện nữa khiến Hạ Tây Châu gần đây cảm thấy rất phiền lòng, đó là hắn bị theo dõi.
Lúc đầu phát hiện không ổn là do con mèo trong nhà cứ luôn kêu về phía cửa sổ.
Hạ Tây Châu nuôi mèo không phải vì thích, thuần túy là con mèo này bị vứt ở nhà hắn, may mà hắn có phẩm chất tốt đẹp là trân trọng sinh mệnh nên mới nuôi nó. Mặc dù nó luôn dùng đủ thứ đồ để mài móng, còn cào rách bộ ghế sofa hắn vận chuyển từ nước ngoài về, Hạ Tây Châu cũng không vứt nó đi mà nuôi trong phòng, cho ăn đúng giờ đúng giấc.