Sau khi người đàn ông "chó" này "khỏi bệnh", lập tức đi tìm hoa hỏi liễu, trêu hoa ghẹo nguyệt, chẳng bao lâu đã gánh trên lưng không ít nợ tình. Thấy người thương lại là một kẻ ăn chơi trác táng như vậy, cô nương đau lòng khôn xiết, tức giận liền lấy đại một người đàn ông, sau khi cưới lại không hạnh phúc, bèn quay sang oán hận "người đàn ông đã chết" kia.
Đến khi con chó nhận ra có điều không ổn thì đã quá muộn...
Gánh vác cuộc đời người ta nhưng lại làm loạn nhân quả, thiên đạo chấp pháp công minh, sét đánh con chó...
Con chó mặt mày xám xịt chạy về núi Vân Kỳ, muốn dùng linh khí dày đặc khác thường của núi Vân Kỳ làm lá chắn, hòng may mắn thoát khỏi hình phạt của trời.
Và sau đó thì xảy ra cái vụ xui xẻo đổ máu mà Trường Sinh phải gánh chịu...
Chương 2: Canh Gà Nhân Sâm
Thiên lôi ẩn chứa sức mạnh khổng lồ, vốn dĩ có thể lấy mạng con chó A Sửu, nhưng vì một sự nhầm lẫn tai hại, Trường Sinh đã đỡ giùm nó phần lớn. Vì thế, tuy con chó cỏ mất hết pháp lực, nhưng cái mạng chó của nó thì coi như được giữ lại, con chó mừng đến phát khóc.
Cũng mất hết pháp lực, Trường Sinh lại chẳng thể vui nổi. Vất vả tu luyện năm trăm năm, mắt thấy sắp tu thành hình người, công thành danh toại, ai ngờ lại gặp phải tai bay vạ gió thế này. Thiên lôi không chỉ đánh cho Trường Sinh mất hết pháp lực, mà ngay cả hồn phách cũng suýt tan biến, nếu không nhờ các yêu tinh đồng lòng cứu giúp, kịp thời truyền linh lực cho nàng, e rằng Trường Sinh đã phải đi đầu thai lại rồi. Tiếc là các yêu tinh đều có tu vi còn nông cạn, mọi người góp vào cũng chỉ miễn cưỡng giữ được cái mạng nhỏ của Trường Sinh.
Trường Sinh tức đến mức muốn gϊếŧ người... à không, gϊếŧ chó!
"A Sửu có nói, A Sinh ngươi có ơn cứu mạng với nó, thù oán trước đây xóa sạch, sau này nếu có cơ hội, nó nhất định sẽ kết cỏ ngậm vành, vào sinh ra tử để báo đáp ơn của ngươi." Con mèo núi màu xám vừa liếʍ móng vuốt vừa kể lại với Trường Sinh, giọng điệu có chút hoài nghi.
Một con yêu tinh hươu hoa chớp chớp đôi mắt to ướŧ áŧ nói tiếp: "A Sửu sợ ngươi tỉnh lại sẽ tìm nó liều mạng, nên đã chuồn trước rồi..."
Chim sơn ca nhỏ phẫn nộ: "Hừ! A Sinh vì nó mà mất hết pháp lực, còn suýt mất mạng, nó thì hay rồi, một lời xin lỗi trực tiếp cũng không có đã đi mất, A Sinh, chúng ta đi tìm A Ngọc tỷ tỷ, rồi lại vặt trụi lông của tên đó đi!"