Chương 5

Dưới sự khích lệ của lời thề đầy chí hướng đó, tu vi của A Sửu quả thật tiến bộ vượt bậc, chẳng cần đến trăm năm đã đến giai đoạn hóa hình. Đúng lúc này, nó gặp một người đàn ông sắp chết vì bệnh, bèn hóa thành hình người theo dáng vẻ của người đó, rồi thay thế hắn ta sau khi hắn ta chết...

Các yêu tinh muốn tu thành hình người thường chỉ có hai lựa chọn. Một là dựa vào thực lực và may mắn của bản thân để tu luyện một cách chân chính, hình người hóa ra như vậy hoàn toàn thuộc về chính yêu tinh, không thể thay thế. Cách còn lại là đi theo tà ma ngoại đạo, tìm một thân xác ưng ý ở nhân gian, rồi cứ thế mà bắt chước, như vậy có thể tiết kiệm được rất nhiều linh lực.

Tuy nhiên, vạn vật trên đời, chúng sinh tuy nhỏ bé như phù du, nhưng đều là độc nhất vô nhị, không thể sao chép. Quy luật thiên đạo để duy trì sự cân bằng của thế gian, thông thường, không cho phép yêu tinh hóa thành hình dạng của một người phàm đã tồn tại, hàng giả sẽ bị xóa sổ.

Nhưng nếu người chủ cũ ra đi không vướng bận, hoặc yêu tinh gặp người chủ cũ sau khi người đó đã chết, thì chỉ cần có cơ duyên thích hợp, yêu tinh có thể bắt đầu một cuộc sống mới với dung mạo của người đó và không còn liên quan gì đến mọi thứ trước đây của người đó. Nhưng nếu yêu tinh phớt lờ chấp niệm của người chủ cũ trước khi họ chết, hoặc bỏ qua những ràng buộc giữa người chủ cũ với những người xung quanh, thì thiên đạo ắt sẽ bắt nó gánh chịu nhân quả luân hồi, chỉ một chút sơ suất là sẽ bị trời phạt. Vì thế, rất ít yêu tinh chọn cách hóa hình thứ hai.

A Sửu này cũng thuộc dạng gan chó bằng trời, gặp một người đàn ông trẻ tuổi bệnh sắp chết mà ngoại hình lại khá ưa nhìn, con chó ham thành công nhanh chóng bèn nảy ra ý đồ với người đàn ông này. Nó giả làm một con chó cỏ bình thường để tiếp cận người đàn ông, lăn lộn vẫy đuôi, làm nũng tỏ vẻ ngốc nghếch, mang lại cho người đàn ông "sự an ủi yêu thương" trong giai đoạn cuối đời, để hắn ta ra đi không vướng bận, hòng thảnh thơi tiếp quản mọi thứ của hắn ta. Mọi chuyện ban đầu vô cùng tốt đẹp, con chó lật mình làm chủ vô cùng đắc ý, một thời gian dài chìm đắm trong tửu sắc, ăn chơi trác táng...

Nhưng ai ngờ người đàn ông chết bệnh kia lại có một người trong mộng, vì thân thể ốm yếu sợ làm liên lụy người thương nên đã chôn chặt tình cảm này trong lòng, đến nỗi con chó ở chung một thời gian dài mà không hề hay biết... Cô nương đó cũng yêu mến người đàn ông tài hoa nhưng bạc mệnh này, đến mức lỡ dở cả tuổi xuân không chịu lấy chồng. Chàng có tình, thϊếp có ý...