Chương 4

Cùng với tiếng sấm ngày một lớn, lá gan của các yêu tinh cũng teo tóp dần, không biết vị cao nhân nào đã làm chuyện gì "kinh thiên động địa" thế này? Mong là đừng làm vạ lây đến lũ cá nhỏ trong ao như chúng nó!

"Nhìn kìa, nhìn kìa, kia không phải là A Sửu sao?" Chim sơn ca nhỏ bay lượn trên không, giọng điệu vừa kích động vừa kinh hãi như bị ai bóp cổ.

Các yêu tinh nhìn về phía chim sơn ca chỉ, chỉ thấy một bóng dáng màu vàng đất đang nhảy trái nhảy phải, chật vật chạy trốn khắp nơi, trên người đã có những mảng cháy đen, sau lưng nó là một tia sét màu tím sáng rực bám riết không tha, thỉnh thoảng lại nổ vang mấy tiếng sấm điếc tai.

Khi thấy rõ con chó cỏ đang hoảng loạn chạy về phía mình, các yêu tinh hét lên rồi tan tác như chim vỡ tổ.

Trường Sinh vừa kịp phản ứng, nhưng vì thân thể là yêu tinh cây cỏ, nửa người còn chôn dưới đất, nên lúc chạy trốn không được linh hoạt như các loài chim muông cầm thú, thành ra chậm mất một nhịp...

Đến khi Trường Sinh tự nhổ mình ra khỏi đất, dùng hết sức bình sinh định co giò chạy thì va phải con chó cỏ cũng vừa chạy đến đây...

Rầm! Trường Sinh đầu óc quay cuồng ngã lên cái bụng ngửa phơi ra của con chó cũng bị đâm lật ngửa...

Trường Sinh còn chưa kịp làm gì, ngay khoảnh khắc tiếp theo, tia thiên lôi đáng sợ đó đã giáng thẳng xuống người nàng.

"Rắc..."

Trường Sinh cảm thấy ba hồn bảy phách của mình như sắp tan biến...

Con chó kia! Ta hỏi thăm tổ tông mười tám đời nhà ngươi!!!

...

Trường Sinh cảm thấy cơ thể mình nặng ngàn cân, nhưng lại trống rỗng và lạnh lẽo... Bỗng nhiên, từng tia linh lực mờ ảo truyền vào cơ thể, nàng mới có chút sức lực yếu ớt để gắng gượng thoát khỏi bóng tối lạnh lẽo vô tận, vật vã tỉnh lại...

"Tỉnh rồi, tỉnh rồi, tốt quá!"

"A Sinh ngươi dọa chúng ta chết khϊếp!"

"Hu hu hu... A Sinh ta cứ tưởng ngươi chết chắc rồi..."

...

Trường Sinh khó khăn thở ra một hơi, dần dần nhận ra mình đang nằm trên mặt đất, xung quanh là đủ loại yêu tinh. Nhìn một vòng, không thấy cái tên khiến nàng nghiến răng nghiến lợi đâu cả!

Qua lời kể bảy mồm tám miệng của các yêu tinh, Trường Sinh cuối cùng cũng hiểu ra ngọn ngành câu chuyện...

Hóa ra, sau khi con chó cỏ bị hồ ly vặt trụi lông đuổi xuống núi, bộ da trần trụi xấu xí của nó quả thật có hơi khó coi. Nó ở nhân gian phải trốn chui trốn lủi như chuột chạy qua đường, bèn lập lời thề sẽ chăm chỉ tu luyện, quay về núi Vân Kỳ để rửa mối nhục xưa, gây dựng lại sự nghiệp.