Chương 2

Trường Sinh vươn vai một cái, giũ giũ những giọt sương trên lá, khoan khoái hít một hơi không khí trong lành ngọt ngào, thầm vận dụng linh lực, cảm nhận được nguyên đan của mình xong, Trường Sinh rất hài lòng.

Ừm, sắp tu luyện thành hình người rồi, vui quá đi!

Đây là việc mà Trường Sinh vẫn làm mỗi sáng trong những năm gần đây. Trường Sinh là một cây nhân sâm tinh đã tu luyện gần năm trăm năm, tu luyện hình hài của một thiếu nữ, sắp hóa thành hình người. Cứ nghĩ đến việc sau khi thành hình có thể đến thế giới phồn hoa mà con hồ ly kia từng kể để tiêu dao tự tại, Trường Sinh đã kích động đến mức mấy cái lá cứ run lên cầm cập...

"A Sinh, A Sinh, ngươi nghe tin gì chưa? A Sửu ở đỉnh núi phía Nam về rồi đấy." Một con chim sơn ca lên tiếng, tuy chỉ là loài chim bình thường nhưng đã khai mở linh trí, có thể giao tiếp bình thường với các yêu tinh như Trường Sinh.

Trường Sinh hơi ngẩn ra, rồi khinh khỉnh hừ một tiếng, về thì về thôi, cho dù con hồ ly kia không có ở đây thì mình cũng có năm trăm năm tu vi cơ mà, kiểu gì thì tên đó cũng chẳng làm gì được mình.

"A Sửu" mà chim sơn ca nhắc đến là một con chó cỏ đã có thù oán với Trường Sinh.

Linh khí trên thế gian này rất mỏng manh, chúng sinh phần lớn đều tuân theo quy luật sinh lão bệnh tử đã định sẵn của vũ trụ, vội vã đến rồi vội vã đi. Cỏ cây hoa lá, chim muông cầm thú có thể khai mở linh trí đã là của hiếm, mà những yêu tinh may mắn tu thành hình người lại càng ít ỏi hơn. Các tiểu yêu trên núi Vân Kỳ được linh khí dày đặc nuôi dưỡng đã là chuyện hiếm thấy. Dù vậy, những đại yêu quái có tu vi mấy trăm năm như Trường Sinh ở núi Vân Kỳ cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Con chó yêu A Sửu và hồ ly tinh Cơ Như Ngọc chính là một trong số đó.

Nhiều năm trước, khi cô bạn hồ ly tinh còn làm đại tỷ ở đỉnh Bắc trên núi Vân Kỳ, nó từng gây gổ tranh giành địa bàn với con chồn hoàng yến kia, con chó cỏ bị đánh cho bầm dập mặt mũi. Đánh không lại hồ ly, tên chó đó liền muốn chọn quả hồng mềm mà bóp, nhân lúc Trường Sinh không để ý, nó đã gặm mất một chiếc lá nhân sâm của nàng. Trường Sinh nổi giận đùng đùng, vươn dài dây leo trói nó lại, rồi để hồ ly vặt trụi lông... Con chó không có lông trông xấu đến mức không nỡ nhìn, các yêu tinh trong núi bèn gọi nó là A Sửu.