Mùa thu năm Cảnh Thuận thứ hai mươi chín, Thành Đế băng hà tại cung Thái Cực, Đại hoàng tử Triệu Vương Tiêu Vĩ vâng chiếu lên ngôi. Nhị hoàng tử Sở Vương và Ngũ hoàng tử Hàn Vương lấy cớ mẹ của Triệu Vương là Quý phi Lan thị, một yêu phi làm loạn đất nước, để bức cung "thanh quân trắc".
Cung đình hỗn loạn, Quý phi bị bắt, trong lúc giao tranh Đại hoàng tử bị cấm quân dưới trướng Ngũ hoàng tử Hàn Vương ngộ sát, Nhị hoàng tử Sở Vương lập tức lấy tội danh Hàn Vương gϊếŧ vua mưu phản để tru sát Hàn Vương.
Thành Thịnh Kinh gió mây khó lường, nhà nhà đóng cửa, ai nấy đều lo sợ bất an. Mỗi ngày ở chợ rau phố Đông lại có thêm những cái đầu mới rơi xuống đất, máu tươi nhuộm đỏ khiến tiết trời cuối thu càng thêm phần tang tóc.
Sau đó, Nhị hoàng tử Sở Vương bị sủng cơ vốn là gián điệp của mình ám sát, bè đảng của Ngũ hoàng tử Hàn Vương nhân cơ hội lập Lục hoàng tử An Vương lên làm vua bù nhìn.
Bấy giờ, Tam hoàng tử Tĩnh Vương Tiêu Tích cùng với Tả tướng Triệu Văn, Quang lộc đại phu Đường Nho Đình, chỉ huy sứ Cẩm y vệ Trác Ngạn Đường và các trọng thần khác đã cùng nhau đến đại điện Cần Chính, cung kính mời Tứ hoàng tử Tề Vương Tiêu Tục lên ngôi hoàng đế.
Không một ai ngờ được rằng, kẻ chiến thắng cuối cùng trong cuộc chiến tranh đoạt ngai vị đẫm máu này lại là vị hoàng tử bệnh tật Tiêu Tục, người vốn thân có thế yếu ớt và đã sớm bị loại khỏi danh sách kế vị.
Trời cao hoàng đế xa, mưa tanh gió máu bao trùm trên bầu trời Thịnh Kinh không hề ảnh hưởng đến vùng biên cương phía Bắc xa xôi ngàn dặm, người dân nơi đó vẫn cứ mặt trời mọc thì đi làm, mặt trời lặn thì nghỉ ngơi như thường lệ.
U Châu, núi Vân Kỳ.
Núi Vân Kỳ nằm ở phía đông U Châu, là ngọn núi cao nhất ở biên cương phía Bắc. Nhìn từ xa, núi Vân Kỳ như một thanh gươm sắc bén đâm thẳng lên trời, sườn núi mây mù lượn lờ, tựa như đã chạm tới Cửu Thiên tiên đình, khiến người ta không thể nhìn rõ được bộ mặt thật của nó.
Tương truyền, từng có tiên nhân phi thăng thành thần ở núi Vân Kỳ, đây là một ngọn núi tiên được thần tiên phù hộ.
Tiên nhân trong truyền thuyết đã sớm không còn tung tích, nhưng không rõ vì lý do gì, núi Vân Kỳ quả thật có một luồng linh khí dày đặc nuôi dưỡng các sinh linh trong núi.
Mặt trời ban mai đã mọc ở phía đông, ánh nắng xuyên qua kẽ lá, những vệt vàng óng ánh chiếu rọi mặt đất, sương mù chưa tan, trong không gian mờ ảo chỉ nghe thấy tiếng chim hót líu lo, trong trẻo du dương, quả là một cảnh tiên giới giữa trần gian.