Băng qua khu vực mùa Hạ, Doãn Ninh đi vào khu vực mùa Thu.
Nơi này cũng có một khu rừng rậm rạp, chỉ là lá trên cây thì ít mà cây cối trọc lóc thì nhiều, trên mặt đất còn có những rễ cây có hình thù kỳ lạ, trông như tất cả các rễ cây ở đây đã xoắn vào nhau tạo thành một cái bẫy rập vô hình, chỉ trực chờ con mồi tiến vào là úp sọt.
Doãn Ninh dùng chân dẫm lên một cái rễ cây, nghiền nát, nhìn nó ngọ nguậy như một con sâu sau đó nổ tung phun ra những dịch nhầy màu đỏ như máu. Hắn ghê tởm dùng chân kì cọ dịch nhầy vào rễ cây khác, sau đó nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Chỉ là hắn chưa đi được mấy bước, thì ánh mắt đã bị một gốc cây linh thảo trong hốc cây thu hút.
Linh thảo toàn thân màu đỏ như viên hồng ngọc, lá dài hơn một gang tay, có nhiều hơn trăm lá, linh thảo không gân, chúng như những sợi rêu đong đưa theo gió, vừa đẹp đẽ vừa kỳ lạ.
Đây đúng là linh thảo mà Doãn Ninh đang tìm kiếm: La Mạch thảo.
Như vậy là dược liệu để hắn có thể luyện chế ra độc nhất vô nhị Thoát Thai Hoán Cốt đan đã đủ. Nghĩ đến đây, toàn thân Doãn Ninh không khỏi run lên vì hưng phấn. Không chần chừ thêm nữa, hắn nhanh chóng lắc mình qua giữa hai cây gỗ lớn đi đến cái cây làm tổ cho La Mạch thảo.
“Sột soạt, sột soạt.”
Lúc Doãn Ninh đang dịnh đưa tay với lấy linh thảo, thì một vật thể không xác định nhanh như tia chớp quất về phía hắn.
Chỉ nghe “Bịch!” một tiếng, bụi đất cùng dịch nhầy màu đỏ cứ thế bắn tung tóe khắp nơi.
Khi nghe thấy tiếng “sột soạt”, Doãn Ninh cũng đề phòng từ trước nên đã nhanh chóng lùi về phía sau để ổn định lại thân thể. Hắn nhìn về phía vật thể vừa tấn công mình, đôi môi mới cong lên một tí thì đã vội tắt ngấm, trợn mắt, thân hình theo bản năng lăn về phía bên trái, tránh thoát chiếc mồm to rộng đang muốn đớp lấy mình.
Để con mồi chạy thoát hai lần, con mãng xà dài gần bốn mét tức giận quay đầu lại, lưỡi màu tím đậm thè ra, đôi con ngươi vàng ánh nhìn chằm chằm vào Doãn Ninh.
“Đây là, La Côn xà.” Lật tung trong nhí nhớ, Doãn Ninh mới thốt ra được cái tên của nó.
La Côn xà là một loài mãng xà rất ít thấy, chúng chỉ thường xuất hiện khi cảm thấy có người muốn cướp lấy đồ tốt mà nó đang bảo vệ. So với những loài mãng xà hung tợn khác, La Côn xà bản tính hiền dịu, hay trốn tránh loài người. Nhưng cũng đừng vì thế mà coi khinh nó. Lớp vảy màu nâu bóng loáng cứng hơn sắt đá của nó là một lớp phòng thủ khó công, cũng là vật liệu tốt mà các Quân Đoàn hay săn tìm để luyện binh khí, áo giáp. Sức lực của nó cũng rất kinh người, cho dù là La Côn xà cấp 1, nếu bị nó quất trúng một phát thì cho dù cấp bậc của người đó có là Kim Đan Kỳ đi chăng nữa cũng sẽ bị thương.
Cho nên khi đối đầu với con mãng xà đã động sát tâm trước mặt, người không có linh lực như Doãn Ninh cũng chỉ còn cách tránh né những đòn tấn công như giã gạo của nó.
La Côn xà không ngừng di chuyển cái thân lươn lẹo của mình, đuôi như búa tạ ngàn cân không ngừng quất mạnh về phía Doãn Ninh. Doãn Ninh cũng không yếu thế, không ngừng lắc mình né tránh, cố tìm thời cơ đánh vào đầu cùng đuôi nó.
Nhưng dù Doãn Ninh có linh hoạt tới đâu thì thân thể hiện tại cũng không thắng nổi những đoàn tấn công liên tục từ La Côn xà, tốc độ mới chậm một tí thì đã bị nó đánh trúng bay xa, va gãy đôi vài gốc cây.
La Côn xà thấy đối thủ bị đánh trúng, vui mừng vẫy đuôi phát ra âm thanh tê tê, thân thể to lớn gấp 3 lần Doãn Ninh trườn tới.
Doãn Ninh ôm ngực gục đầu xuống, phun ra một ngụm máu. Chờ cho tới khi con yêu thú đáng giận này sắp trườn tới gần mình, hắn hít sâu một hơi từ trong ngực lôi ra 6 tấm Lôi Phù, một phát làm nổ tung đầu của La Côn xà.
Tiếng nổ nghe thật giòn tan mà hả giận, chỉ là Doãn Ninh không nghĩ đến nó lại tạo thành cơn mưa máu thấm ướt người mình từ đầu tới chân. Hắn lại ho khan vài tiếng, mùi máu tanh cùng vết thương trên người khiến hắn cảm thấy l*иg ngực như muốn vỡ nát.
Hít sâu một hơi, Doãn Ninh cố gượng mình đứng dậy, đi tập tễnh tới bên La Mạch Thảo vừa trải qua cơn tắm máu mà đung đưa càng rực rỡ hơn.
Sợ mùi máu tanh sẽ thu hút những yêu thú khác, Doãn Ninh nhổ lấy La Mạch Thảo, sau đó nhanh chóng rời đi.