Bên trong bí cảnh thời tiết không phân theo mùa, mà là phân bổ thành năm khu vực tượng trưng cho bốn mùa là Xuân, Hạ, Thu, Đông và một khu vực trung tâm. Từng khu vực sẽ có những đặc điểm và linh dược, yêu thú trông nom bảo vật khác nhau.
Trong bí cảnh, nơi khu vực trung tâm còn cất giấu truyền thừa và ba món bảo vật của một vị tiền bối đã phi thăng thành Tiên. Có điều là hơn ba nghìn năm nay vẫn chưa có ai trong gia tộc họ Doãn tìm được con đường đi đến được khu vực trung tâm đó.
Đây điều là những gì mà Doãn Ninh biết được sau khi tìm hiểu sơ qua bí cảnh của gia tộc họ Doãn trước khi đi vào bí cảnh.
Sau một cơn choáng váng mặt mày, giờ phút này hắn đang đứng ở một khu rừng rậm rạp, bốn phía đều là cỏ cây, hoa lá, những cây gỗ cao chót vót, tán lá che khuất hoàn toàn ánh nắng mặt trời chói chang. Bốn phía chìm trong sự âm u, tiếng “sột soạt, xào xạc” vang lên liên tục càng làm cho người ta không thể phân biệt đâu là Đông, Tây, Nam, Bắc.
Thật ra Doãn Ninh biết, mỗi một người khi đi vào bí cảnh đều sẽ bị trận pháp trong bí cảnh truyền tống đến một nơi ngẫu nhiên.
Ấy vậy mà Doãn Chính Dương vẫn cho rằng Doãn Ninh là một con cừu non, kiến thức hạn hẹp, làm bộ ra lệnh cho người ở cạnh bảo vệ hắn.
Doãn Ninh đẩy môi dưới thổi một hơi lên tóc mái, sau đó phì cười một tiếng, đôi chân thoăn thoắt dẫm lên cành cây chạy về hướng bên tay trái.
…
Trong khi đó, Doãn Khương cùng Doãn Khang nhờ Hơi Linh phù của Doãn Chính Dương đưa cho đã tìm thấy nhau, bắt đầu chuyến hành trình tìm kiếm cơ duyên cùng cơ hội để gϊếŧ Doãn Ninh.
Doãn Khang đưa tay nhổ lên một gốc linh thảo năm mươi năm với nét mặt vui mừng, nhìn anh trai cả vẫn đang mặt mày cao có xẻ đi yêu đan cấp 1 của Con Kê mà cười nhạt. Đúng là không hổ danh là đại thiếu gia khó ở của gia tộc Doãn.
Con Kê là loài yêu thú thuộc hệ chim, thân hình to lớn, mỏ nhọn cứng như sắc, có bộ lông bảy màu dài bằng cánh tay, mịn màng như lụa, là yêu thú thường được săn để lấy thịt và thêu thùa ra nhiều thứ. Con Kê cấp 4 mà người ta vô tình nhìn thấy chiều cao đã cao hơn ba mét rưỡi, mà yêu thú hai anh em Doãn Khang bắt được dù chỉ mới cấp 1 nhưng cũng đã nặng hơn bốn trăm cân.
Bỏ yêu đan vào túi trữ vật, Doãn Khương nhíu mày nhìn ánh mặt trời đã ngả về Tây. Rõ ràng cha nói đã đưa Hơi Linh phù cho Doãn Ninh, mà Hơi Linh phù của Doãn Khương cũng đã tẩm máu của hắn, chỉ cần hắn ta đốt nó lên là sẽ tìm được Doãn Ninh.
Ấy vậy mà khi hắn ta đốt Hơi Linh phù đó đi, lại chỉ nhận được một làn sương trắng lơ lửng trên không trung, hoàn toàn không giống như lời mà cha hắn ta đã nói. Chẳng lẽ Doãn Ninh khi đi vào bí cảnh thì đã chết rồi?
Ngoài tình huống này ra thì hắn ta cũng chẳng nghĩ ra được tình huống nào khác. Nếu Doãn Ninh đã đốt hoặc vứt nó đi thì đấy là chuyện không thể nào xảy ra được, Doãn Khương khinh thường để nghĩ đến điều đó.
“Anh hai, anh vẫn đang suy nghĩ về chuyện của tên phế vật ấy à?” Doãn Khang đá đá cái xác Con Kê dưới chân, cà lơ phất phơ hỏi.
“Ừ.” Doãn Khương chẳng muốn nói nhiều với thằng em trai suốt ngày chỉ nghĩ đến chơi này. Hắn ta dùng la bàn xem xét hướng đi tiếp theo, sau đó ra hiệu cho Doãn Khương nhanh chóng đuổi theo mình.
…
“Xèo xèo xèo…”
Trăng đêm nay khuyết, mây chẳng phủ dày, sao sáng như ngày, lại chẳng lo chói loá.
Hít một hơi thật sâu hương thơm từ miếng thịt đùi yêu thú vàng rụm theo gió bay vào mũi, Doãn Ninh lật thịt sang bên kia một tí, tiếp tục nướng thịt cho đến khi nào chín đều mới lấy xuống dùng lá cây lót tạm.
Sau hơn một tuần tìm kiếm, những cây linh dược mà hắn cần trên cơ bản đều đã được thu thập hết, chỉ còn lại duy nhất La Mạch thảo là chưa tìm được. Đã hơn một tháng rồi, Doãn Ninh không chắc là mình có thể tìm thấy cây linh thảo này không.
Nếu hai tháng này hắn vẫn không tìm được, vậy chỉ còn cách chờ đến khi ra khỏi bí cảnh mà đi vào Tầm Lâm Sơn tìm thôi.
Doãn Ninh ăn xong thịt nướng, dùng dây đằng chắc chắn bắt qua hai cái cây tạo thành chiếc võng tạm thời để nghỉ ngơi dưỡng sức.
Đêm và tối, là thời điểm thích hợp để cho những suy nghĩ, những rối rắm cứ thế trồi lên miên man. Ánh mắt hắn tuy nhắm chặt, nhưng đầu óc lại minh mẫn lạ thường. Nhưng rồi hắn chỉ nhẹ nhàng thở dài một hơi, im lặng lắng nghe tiếng rừng cùng ve đang hát, đôi môi khẽ nhấp, nhả ra một câu với giọng vừa trầm vừa non nớt.
“Xem ra mình vẫn phải học cách kiên nhẫn thêm mới được.”
Nhưng kiên nhẫn về điều gì? Chính hắn cũng nói không rõ.