Thời gian một tuần nhanh chóng trôi qua. Sáng sớm tinh mơ, ngọn núi phía sau Doãn phủ đã tập trung lại không ít người.
Bọn họ tốp năm, tốp ba tụ tập trò chuyện, kể về nỗi lo lắng của mình khi đi vào trong bí cảnh còn có thể an toàn trở ra hay không. Không ít con cháu trong tộc cùng các đệ tử Đoạn Tiên Tông cũng thấp thỏm về điều này, nhưng cũng có người lại khinh thường châm chọc, còn khoe ra bao bối giữ mệnh của mình. Sau đó hắn liền thu được một đợt ánh mắt ganh tị cùng tham lam từ những người xung quanh.
Đến gần canh bốn, gia chủ cùng các trưởng lão mới lộ diện, dặn dò một hồi rồi đưa cho mọi người một ít bùa chú cùng đan dược phòng thân.
Doãn Chính Dương đứng trên đài cao, thần thức quét qua quét lại nhưng chẳng hề tìm thấy hình bóng của người mà ông ta đang chờ. Đôi mày ông ta nhíu chặt, ngón tay giấu trong tay áo cũng bắt đầu vuốt ve qua lại, chẳng nghe lọt tai tiếng than vãn, oán giận của các đệ tử vì bí cảnh đến giờ vẫn chưa chuẩn bị mở ra.
“Cha, hay là Doãn Ninh sợ rồi nên không dám đến.” Doãn Khương thấp giọng nói.
Doãn Chính Dương cũng đang lo lắng về chuyện này.
Doãn Ninh cần thiết phải chết. Nhưng ông ta không muốn Doãn Khương hay Doãn Khang ở bên ngoài ra tay, vì một khi làm như vậy nếu bị lộ ra ngoài sẽ bị các gia tộc khác đem ra chỉ trích.
Nếu Doãn Ninh đi vào trong bí cảnh có cơ duyên chữa trị được kinh mạch thì tốt, nhưng nếu không được, Doãn Chính Dương tất cho phép bọn họ gϊếŧ chết Doãn Ninh. Như vậy, bọn họ chỉ cần nói dối rằng Doãn Ninh đã không may ở trong bí cảnh tử vong cũng sẽ không làm người khác nghi ngờ.
“Cha, nó đến rồi!" Doãn Khang la lên, chỉ tay về phía thiếu niên cúi đầu, đang khom lưng đi tới. Tiếng nói của hắn ta dường như có ma lực, khiến nỗi lo lắng của bọn họ trong phút chốc liền tan biến.
Ánh mắt của bọn họ lúc này đều đang đổ dồn về phía thiếu niên đang cúi gằm mặt, nép mình ở một góc trong đám đệ tử. Nhưng khi thiếu niên ấy ngẩng đầu lên, bọn họ lại thất vọng trợn mắt, vì người nọ chẳng phải Doãn Ninh mà chỉ là một người đệ tử mặt mũi bầm dập.
“Cha, ngài đang tìm con sao?” Doãn Ninh đi đến, bỏ đi lá cỏ đang mân mê trong miệng mà chuyển sang cầm trên tay, mỉm cười hỏi.
Hắn ăn mặc một thân võ phục đen huyền, tóc ngắn cột xõa phía sau đầu như đuôi ngựa, để lộ trên trán các sợi tóc còn lại rơi lả tả, trong rất tuấn tú và hoang dã.
"Ê, đó là tam thiếu gia phế vật Doãn Ninh đúng không?" Một tên đệ tử lên tiếng hỏi, các đệ tử khác cũng bắt đầu xì xào bàn tán. Bởi, rất ít khi bọn họ được trông thấy kẻ phế vật trong những câu chuyện truyền miệng trong tông môn này.
"Đúng rồi, rất ít khi thấy hắn xuất hiện. Hôm nay vậy mà lại dám tham gia bí cảnh gia tộc, đúng là không thể tưởng được."
"Ha ha, ta nghe nói khi hắn sinh ra đã không có Linh Căn, kinh mạch tắc nghẽn, còn hại mẹ hắn vì sinh hắn ra mà mất máu chết."
"Không thể tu luyện vậy sao còn muốn đi vào bí cảnh? Với thân thể như vậy vào đó chỉ tổ đi tìm chết. Hắn đúng là ngông cuồng thật!" Tên nam đệ tử khinh thường nói.
"Không ngờ hắn lại tuấn tú như vậy, nếu như hắn có thể tu luyện thì tốt rồi, ta sẽ cho hắn cơ hội cùng ta nên duyên vợ chồng.” Một nữ đệ tử thẹn thùng ôm mặt lên tiếng, nhưng sau đó lại bị một nam đệ tử khác cười nhạo: “Có được cái mặt đẹp thì có ích gì. Chẳng lẽ lúc đánh nhau, không dùng tay mà dùng mặt đánh."
"Ta còn tưởng tam thiếu gia muốn đi vào bí cảnh để làm gì, thì ra là muốn chuyển nghề đi làm đào nam. Muốn được nữ nhân che chở ở phía trước còn mình thì ở phía sau nhặt của hời." Nghe nam đệ tử nói vậy, mọi người không khỏi ôm bụng cười to, còn bàn luận càng ngày càng hăng say.
Doãn Ninh không thèm để ý đến lời chế nhạo của bọn họ. Dù sao thì hắn cũng đã sống hơn bốn trăm năm chẳng hoà bình gì với mấy con yêu thú và ma khí dưới Vực Vạn Trượng, bây giờ mà hắn còn quan tâm về mấy cái tiếng xì hơi này thì đúng là lãng phí một đời người kiếp trước.
"Anh còn tưởng hôm nay mày sẽ không tới chứ." Bước đến gần Doãn Ninh, Doãn Khang đương định đưa tay vỗ lên vai hắn lại bị hắn tránh né.
“Có gì thì nói, đừng động tay động chân.”
Doãn Ninh liếc mắt một cái đã biết được ý đồ của Doãn Khang, câu môi nói tiếp: "Tôi nào có không muốn đến đây, tôi là sợ mọi người khi nhìn thấy tôi tâm trạng sẽ không được tốt thôi. Với lại thân thể của tôi rất là yếu ớt, cứng không được ba giây đã mềm. Cũng may tôi năm nay đã mười bốn rồi, sẽ không đái bậy trên giường."