Bảy ngày trước, Doãn Ninh bị hai người anh trai xích lại trên cột gỗ dùng làm bia tập luyện, bị đánh đến nỗi không kịp trăn trối đã cưỡi mây về trầu ông trời.
Nhưng cũng nhờ vậy mà người không ra người, ma không ra ma như Mặc Uyển Nhu mới có cơ hội sống lại nhờ vào thân xác hắn. Dù là vô tình hay là như thế nào đi nữa, thì Mặc Uyển Nhu đều cảm đây là ý trời đưa tới cho mình.
Nói về Mặc Uyển Nhu, đời trước nàng là một kẻ rất ngu ngốc, ngu ngốc đến nỗi giờ phút này khi hồi tưởng lại, nàng chỉ muốn đánh cho chính mình mấy cái bạt tai.
Vốn là ngàn năm khó gặp Thiên Linh Căn, nàng lại bỏ bê việc tu luyện, đắm chìm trong cái thứ gọi là “tình yêu” dối trá.
Vị hôn phu của nàng là người có tư chất thấp nhất Ngũ Linh Căn. Lúc nào bên miệng hắn ta cũng treo câu nói chính mình không xứng với nàng, nếu không phải do hai người đã có hôn ước với nhau thì nàng đã có một đạo lữ tuyệt vời hơn hắn. Hắn ta nói với ánh mắt rất đau khổ, buồn tủi, miệng dù cười nhưng không hề vui. Nhưng cũng vì diễn giỏi như vậy nên hắn ta mới bắt được tình thương của cô bé chín tuổi Mặc Uyển Nhu.
Thời gian sau đó của nàng hầu như đều liên quan tới hắn. Vì hắn ta mà chuẩn bị dược liệu cao quý để tăng thể chất lên. Vì hắn ta mà không ngừng ra ra vào vào bí cảnh tìm kiếm phương pháp khiến tư chất hắn tốt hơn.
Và đúng là ông trời không phụ lòng nàng, nàng bị người đánh lén rơi xuống Vực Vạn Trượng, được thần hồn của một vị tiền bối Luyện Đan Sư nhận làm đệ tử, nhận được truyền thừa của ngài ấy.
Nàng có được phương pháp cải tạo Linh Căn, cũng giúp Trọng Bân từ người có tạp chất Ngũ Linh Căn trở thành Cực Phẩm Hỏa Mộc song Linh Căn. Ba mươi mốt tuổi mà cấp bậc tu luyện của hắn đã đến Nguyên Anh Kỳ, trở thành thiên tài mới nổi ở Tu Tiên Giới.
Nhưng điều mà Mặc Uyển Nhu không nghĩ tới đó là, cách mà Trọng Bân trả ơn nàng. Rất rất rất to lớn!
Nàng sống ở dưới đáy Vực Vạn Trượng hơn mười năm. Đối với người tu tiên mà nói thì đây chỉ là thời gian ngắn ngủi, có người chớp mắt liền đi qua cả chục năm. Nhưng ở nơi đó nàng sống rất thống khổ, như luyện ngục trần gian, ngày ngày bị ma khí quấn lấy, gặm cắn. Nếu không phải do sự kiên cường to lớn của nàng, chắc có lẽ tâm trí cùng thân thể của nàng đã bị ma khí ăn mòn sạch sẽ từ lâu.
Nhưng cuối cùng, đến cuối cùng nàng nhận lại được gì?
Trọng Bân trở thành thiên tài rồi, trở thành người người đều kính trọng trưởng lão của Trọng Tiên Tông rồi lại quay sang chỉ vào nàng, nói nàng cấu kết với Ma Tộc, nói nàng muốn đưa người tu tiên vào chỗ chết. Đến khi bị vứt xuống Vực Vạn Trượng một lần nữa thì nàng mới biết, lần thứ nhất cũng đều là hắn ta cùng chị họ nàng cấu kết với nhau đẩy nàng xuống vực.
Nàng lần thứ hai sống ở đáy vực, còn bị hắn phế hết kinh mạch, Linh Căn bị hủy. May mà có cực phẩm bảo hộ giáp mà thầy đưa cho mà nàng mới còn nguyên vẹn trở thành ma nhân ở chỗ này.
Ha ha ha, thật sự, thật sự thực buồn cười!
Ba trăm năm sau hắn ta cùng chị họ nàng phi thăng thành Tiên. Mà nàng, từ người người hâm mộ Thiên Linh Căn trọng tố thành Ma Linh Căn, sau đó ôm hận mà chết ở hồng vân phi thăng.
Hắn thành tiên, mà nàng lại đọa ma.
Nàng không cam lòng, nàng vì hắn ta mà trải qua muôn ngàn cay đắng. Hắn ta vậy mà lại chế giễu, vứt bỏ sự chân thành của nàng. Nàng thề nếu có kiếp sau, nàng sẽ làm hắn ta phải trả giá lại gấp trăm lần, nghìn lần những gì mà hắn ta đã làm với nàng.
Và rồi nàng được như ý nguyện.
Sống lại một đời, nàng không còn là Mặc Uyển Nhu vì mềm lòng mà ngu si, vì lời nói của những kẻ khốn nạn, dối trá mà đau lòng. Cũng sẽ không trở thành một kẻ mềm yếu, chịu đựng để người ta ức hϊếp, chà đạp.
Nàng sẽ trở thành hắn, Doãn Ninh, tam thiếu gia của gia tộc họ Doãn. Đời này, hắn sẽ dùng toàn tâm toàn ý để bảo vệ một cô bé ngu ngốc vẫn chưa sinh ra – Mạc Uyển Nhu.
…
Chú thích: Cấp bậc tu luyện: 9 bậc.
Luyện Khí - Trúc Cơ - Kim Đan - Nguyên Anh - Hóa Thần - Luyện Hư - Hợp Thể - Đại Thừa - Độ Kiếp.
Chức nghiệp: Luyện Khí Sư, Luyện Đan Sư, Phù Chú Sư, Trận Sư, Kiếm Sư,...
Vũ khí, công pháp cấp bậc từ lớn đến nhỏ: Thiên, Địa, Huyền, Hoàng (chia làm hạ phẩm, trung phẩm và cực phẩm.)