Chương 1: Trùng Sinh

"Đùng! Đùng! Đoàng!”

Thiên địa rung chuyển, mây mù che khuất ánh sáng.

Nơi vực sâu vạn trượng, một nơi chưa từng có ánh mặt trời nay lại hiện lên những vệt đỏ dài gần như che kín nửa bầu trời nơi đây. Nó hùng vĩ và đầy kinh dị như một bát canh máu, bị vỡ và sắp rơi xuống như một điềm báo chết chóc.

Tiếng sấm mỗi lúc một to, âm thanh như một chiếc chuông đồng bị gõ ở khoảng cách gần. Mỗi lần tia sét bổ xuống giống như một chiếc roi dài nhuộm máu, chẳng chút thương tình dùng sức công phá khủng khϊếp của mình bổ thẳng xuống đống thịt chỉ còn lại lớp da bọc xương vẫn còn ngọ nguậy.

Người đàn bà nằm giữa hố đất, không nhúc nhích. Mỗi một tia sét bổ xuống, quần áo rách rưới được khoác hờ trên người nàng lại càng tả tơi hơn, gần như dính chặt cùng máu thịt, đôi khi còn có thể nhìn thấy bộ xương trắng hếu bên trong.

"Đùng! Đoàng!"

Lại một tia sét nữa bổ xuống. Nó không hề vì tình cảnh thảm thương của người đàn bà kia mà dừng lại, dường như chỉ muốn thực hiện nhiệm vụ của mình, gϊếŧ chết con đường thành Tiên của nàng.

Người đàn bà nằm trên mặt đất vẫn như cũ không rên lên một tiếng, chỉ là hơi thở của nàng đã suy yếu, thoi thóp thở gấp. Nàng đầu tóc bạc trắng, quanh thân không ngừng có ma khí màu đen vây xung quanh nàng chuyển động. Đôi mắt to tròn của nàng gần như trợn lên giống như muốn nhảy ra khỏi hốc mắt, con ngươi chứa đầy sự thù hận cùng không cam lòng. Đến cuối cùng…

Nàng vẫn thất bại.



"Haiz, không biết vị tiền bối nào phi thăng thất bại. Ta còn tưởng rằng ở Nam Châu đại lục của chúng ta sẽ xuất hiện thêm vị thứ ba phi thăng thành công."

"Ngươi tưởng phi thăng thành Tiên dễ dàng lắm à? Đâu phải ai cũng là thiên tài như Uyển Cơ Tiên Tử cùng Trọng Bân Tiên Tôn."

"Ngươi nói vậy cũng phải…"



"Thiếu gia, gia chủ kêu ngài đi qua đại sảnh một chuyến." Tên người hầu quét mắt, liếc ngang liếc dọc nhìn người thiếu niên đang đứng trong phòng.

Thiếu niên thân hình gầy ốm như cây tre, lại không kiên cường như cây tre, sợ rằng chỉ cần một cơn gió thổi là người thiếu niên cây tre này sẽ ngã gãy mất.

Người hầu không cần đợi lâu, bên trong căn phòng lúc này vang lên tiếng nói khàn khàn, đứt quãng của thiếu niên:

“Tôi… biết rồi. “

Tên người hầu nghe thấy tiếng nói phát ra còn đi kèm với giọng điệu run rẩy, trong lòng không khỏi khinh thường hừ lạnh một tiếng, miệng nói thầm hai chữ: “Phế vật!”

Âm thanh rất nhẹ, nhưng thiếu niên trong phòng vẫn nghe rõ mồn một. Ấy thế mà hắn chẳng hề tức giận, đôi môi trắng bệch còn khẽ cong lên một đường cong có thể thấy thấp thoáng má lúm đồng tiền bên má phải.

Thiếu niên nhìn qua tuổi tác không lớn, nhìn như chỉ mới mười ba, mười bốn tuổi. Quần áo màu trắng mặc trên người cộng thêm sắc mặt trắng bệch của hắn bây giờ, trông chẳng khác gì xác chết mặc chiếc áo tang, vừa mới bò lê bò lết chui ra từ trong quan tài.

Mà đúng vậy thật.

Mặc Uyển Nhu cũng không ngờ tới. Nàng độ kiếp thất bại, cứ nghĩ chính mình thật sự sẽ "hôi phi yên diệt", đến cả linh hồn cũng sẽ không được thế gian thừa nhận thì nàng lại trùng sinh vào thân thể của người thiếu niên này. Từ nàng biến thành “hắn”.

Mà “hắn” là Doãn Ninh, con trai thứ ba của Doãn Chính Dương, một trong những gia tộc lớn mạnh ở Tu Tiên Giới.

Ngẫm nghĩ hắn tư chất không tồi mới là, lại bị người hãm hại từ khi còn trong bụng mẹ, không có Linh Căn, kinh mạch tắc nghẽn, trở thành phế vật không thể tu luyện, ngày ngày bị người khác chế giễu, châm chọc, ức hϊếp.

Dù cho Doãn Ninh có là thành viên, là con cháu dòng chính của một trong những gia tộc đứng đầu ở Tu Tiên Giới đi nữa, thì cuộc sống thường ngày của hắn lại chẳng hề vinh quang, sống nhục hơn cả đám gia nhân trong gia tộc.

Mẹ hắn không còn, cha hắn lại không hề yêu thương hắn. Việc hắn được phép sống nhờ ở trong Doãn phủ này như tam thiếu gia đã là điều may mắn lắm rồi, nói chi đến việc đòi hỏi tình thương từ người thân.

Thế nên hai người anh trai cùng cha khác mẹ của Doãn Ninh, dù chỉ kém nhau mấy tuổi thôi cũng suốt ngày ức hϊếp, đánh đập người có tay chân mềm yếu hơn cả thiếu nữ là hắn.