Lộ Kiêu chỉ muốn bật dậy chạy khỏi căn phòng khủng khϊếp này. QAQ
Khẽ cười mũi một tiếng, Tịch Chiêu đặt lại cuốn tập bài tập lên kệ, rồi bỗng nghiêm mặt, nhìn Lộ Kiêu với vẻ vô cùng trang trọng: “Đúng rồi, còn một chuyện nữa.”
“Gì vậy?” Bị không khí nghiêm túc ảnh hưởng, Lộ Kiêu cũng tự nhiên thu lại thái độ đùa giỡn, lập tức vào trạng thái nghiêm túc hiếm thấy.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, không khí chậm rãi căng lên một lớp mỏng như mặt nước trước cơn gió. Tịch Chiêu khẽ hít một hơi, giọng trầm ổn mang theo ý nhắc nhở chân thành: “Bạn học à, cậu mặc cái áo vào đi. Tuy đều là alpha, nhưng như này trông vẫn hơi phản cảm đấy.”
Lộ Kiêu: …
Cậu cuối cùng cũng nhận ra là nãy giờ mình bán nude nguyên buổi.
Một làn đỏ ửng thấy rõ lan từ vành tai cháy xuống tận cổ. Tóc xoăn nhỏ luống cuống kéo áo lên mặc vào, tức tối liếc Tịch Chiêu một cái rồi đỏ mặt chạy vèo ra cửa!
Tịch Chiêu còn chưa kịp ngồi xuống, cái người vừa bỏ chạy đã quay đầu lại, lần nữa trừng mắt nhìn anh, sau đó rất có khí thế vác nguyên cái ghế mình ngồi khi nãy, cùng hộp thuốc, lôi cả hai đi luôn.
Hừ! Khỏi cần nói, tôi trả đũa đấy!
Tịch Chiêu: …
Anh nhìn khoảng trống còn lại sau khi ghế bị dọn đi, lại nghe tiếng đập cửa đầy phẫn nộ vang lên từ phòng bên cạnh, bất giác muốn đối với “màn trả thù dữ dội” này mà buông một câu: “Wow~ Cậu giỏi quá đi mất~”
…
…
Đóng cửa lại, âm thanh ồn ào náo nhiệt do người kia mang tới nhanh chóng tan biến. Tịch Chiêu lấy một cái ghế mới thay vào chỗ cũ, ngồi xuống trước bàn. Bóng tối đặc sánh ngoài cửa sổ như sóng triều âm thầm lan tới bốn phía.
Một tay đặt lên mép bàn, gương mặt anh đã không còn biểu cảm gì nữa.
Ánh đèn trong phòng vẽ nên những đường bóng râm đối xứng hoàn hảo, từng nét cứng cáp và sắc lạnh.
Chậm rãi, Tịch Chiêu nâng tay lên, đầu ngón tay khẽ lướt qua một vùng da.
Thuốc mà Lộ Kiêu mang theo không có mùi gì đặc biệt, chỉ thoảng lại hương thảo dược rất nhẹ cùng với…
Ánh mắt đen tối đi vài phần.
… Cảm giác nóng rực khác thường, và cả nhịp tim đập dồn dập đến khó hiểu.
Nếu chỉ đơn thuần là đau, thì sẽ không có phản ứng dữ dội như vậy.
Có tiếng động nhẹ vọng từ ngoài ban công. Tịch Chiêu bước đến gần xem, quả nhiên lại là một mẩu giấy gói socola rượu. Lần này, bên trên có để lại một dãy số điện thoại. Góc giấy còn có hình vẽ tiểu nhân Q-version, hai tay khoanh trước ngực, mặt hếch lên đầy kiêu căng. Trên đầu có khung thoại với bốn chữ to rõ ràng, còn được tô đậm: “Nhớ kết bạn đó.”
Gió đêm lướt qua, mang theo một tiếng cười nhè nhẹ.
Tịch Chiêu đặt “Tiểu Lộ kiêu ngạo” cạnh “Tiểu Lộ nổi điên”, hai bản tính trái ngược cùng lúc chiếm đóng bàn học mình. Còn về dãy số điện thoại phía trên
Anh không nhìn thêm lấy một lần.