Chương 31

Tịch Chiêu không vội, khoanh tay tựa vào khung cửa, chờ xem cậu ta còn muốn luống cuống tới bao giờ.

Cuối cùng, cục tóc xoăn kia ấm ức lên tiếng: “Cái đó… tôi thấy đèn phòng cậu còn sáng nên đoán chắc chưa ngủ…”

“Ừ.” Tịch Chiêu gật đầu nghiêm túc: “Cậu nhắc tôi mới nhớ, mai phải đi lắp rèm chắn sáng.”

Lộ Kiêu: …

Cắn răng, tự nhủ cùng lắm thì bị cười một cái thôi mà, lão tử liều rồi! Lộ Kiêu nhắm mắt như lao đầu ra chiến trường, mở miệng hỏi: “Cái đó… cậu... cậu có thể giúp tôi bôi thuốc không?”

Không khí ngay lập tức đông cứng.

Xác nhận mình không đi nhầm bối cảnh phim, Tịch Chiêu cuối cùng cũng hiểu cảm giác lúc bảo Lộ Kiêu giúp mình lấy đồ là thế nào giọng hơi lạ đi: “Cậu không đến phòng y tế à?”

Anh quá hiểu bản thân đã ra tay nặng đến mức nào. Từ lúc hết tiết huấn luyện tới giờ cũng phải 4–5 tiếng rồi chứ ít gì, vậy mà người này nhịn đau đến tận bây giờ mới mò tới gõ cửa, đúng là lì thật.

Lộ Kiêu vò tóc, bực bội nói: “Y tá Chu ở phòng y tế quen với trợ lý riêng của nhà tôi. Tôi mà đến đó thì lúc về nhà thể nào cũng bị mách…”

Với tư cách là “phần tử hiếu chiến có tiếng” của trường Lí Tư Khắc Lâm, không có chuyện Lộ Kiêu không thủ sẵn thuốc trong phòng. Vấn đề là lúc đánh xong cậu chẳng thấy đau lắm, ăn tối xong còn ra sân chạy bộ, đến khi tắm xong mới phát hiện mình đau đến mức sắp thành xác sống.

Quay người soi gương, nhìn thấy cảnh tượng sau lưng mà chỉ muốn chửi thề tím một mảng, bầm một mảng, cứ như lưng bị lôi ra ngâm thuốc nhuộm. Mà khổ nỗi toàn mấy chỗ với tay không tới.

Ban đầu Lộ Kiêu định cắn răng nhịn đến mai nhờ Dương Vũ hoặc Từ Tử Dạ bôi thuốc giúp, ai ngờ vừa nằm xuống giường đã suýt bật dậy tru lên với trăng. Trằn trọc lăn qua lăn lại hơn nửa buổi, cậu thật sự lo nếu cứ tiếp tục thì sáng mai sẽ không dậy nổi mất.

Giờ thì biết nhờ ai?

Đám học sinh lớp A thì gạt khỏi danh sách đầu tiên. Đêm hôm khuya khoắt không tiện làm phiền bạn ở khu khác. Còn lại chỉ còn “anh hàng xóm mới” đã đánh cậu ra nông nỗi này.

Lúc xông ra gõ cửa thì chẳng nghĩ gì, nhưng đến khi Tịch Chiêu mời cậu vào ngồi rồi đi rửa tay trong nhà tắm, Lộ Kiêu mới bắt đầu thấy... lo.

Mình bị điên rồi sao?!

Ngồi ngơ ngẩn, tiếng nước từ nhà tắm vọng ra qua lớp cửa có vẻ hơi mơ hồ, nhưng Lộ Kiêu chẳng còn tập trung nổi nữa cậu người còn đây mà hồn đã bay đi tám phần.

Một căn phòng là tấm gương phản chiếu chủ nhân của nó. Phòng ký túc của Tịch Chiêu mang đến một cảm giác gọn gàng đến cực độ, đủ khiến người mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế phải thở phào nhẹ nhõm. Đồ đạc không nhiều, nhưng mỗi món đều được xếp ngay ngắn theo quy tắc rõ ràng. Lộ Kiêu cảm thấy những thứ đồ vật kia đang nhìn mình, thậm chí còn nghe thấy tiếng chúng thì thầm đánh giá!

Trên bàn học, cây bút máy sáng loáng đứng chống nạnh, lông mày nhíu tít như bánh quai chèo, nghiêm túc nói: “Ôi giời ơi, giày thể thao yêu quý của tôi, nhìn cái thằng nhỏ này mà xem, tóc tai lộn xộn phá hỏng hết cảm giác thẩm mỹ chuẩn chỉnh của chúng ta rồi! Thật muốn lấy nắp của tôi mà gõ vào đầu nó vài cái, dạy nó học cách sống cho đàng hoàng.”

Ngoài cửa, mấy đôi giày xếp hàng chỉnh tề gật gù đồng tình: “Cậu nói đúng lắm, anh Bút máy kính yêu. Áo nó mặc không đều hai bên kìa, ngay khoảnh khắc chủ nhân cho nó vào phòng, tôi đã muốn lấy mũi giày đá cho nó một cú vào mông rồi.”

Lộ Kiêu trong lòng gào thét AAAAA!!! Mấy người tại sao lại nói bằng kiểu văn dịch thuật thế hả?! Cây bút sao lại là em trai của giày thể thao?! Mình tới đây làm cái gì vậy trời?!!



Lau sạch tay, Tịch Chiêu bước ra thì thấy Lộ Kiêu đang nhìn chằm chằm vào đôi giày của mình như nhìn hung thần, liền vỗ vỗ vai cậu ta, hơi khó hiểu.

Lộ Kiêu giật nảy mình, theo phản xạ gào lên: “Đừng đá mông tôi!”

Tịch Chiêu: “…”

Nhận thức được mình vừa nói cái gì, Lộ Kiêu: …

Khó xử không từ nào tả xiết.

Tịch Chiêu từ từ thu tay lại, giọng có chút vi diệu: “Cậu đau đến mức nói mê luôn rồi à?”

Nói năng linh tinh thế kia...

Lộ Kiêu: Tôi không có! Tôi tỉnh táo mà QAQ!



Nhưng dù có biện minh thế nào, cũng chẳng thể lay chuyển được ánh mắt thương hại như đang nhìn một đứa không bình thường của Tịch Chiêu. Lộ Kiêu chỉ có thể tự an ủi trong lòng: Không sao, không sao cả... Đời người trôi qua nhanh lắm... không sao đâu, thật đó...

Không muốn làm tổn thương sâu thêm tâm hồn mong manh của “bệnh nhân”, Tịch Chiêu mở hộp thuốc mà Lộ Kiêu mang theo, lướt mắt qua nhãn thuốc rồi vô thức dùng giọng điệu nghiêm khắc kiểu lúc đi thực tập ở bệnh viện: “Cởϊ áσ ra.”

Lộ Kiêu lập tức cứng người, tê cả đầu ngón tay.

Thấy cậu không nhúc nhích, Tịch Chiêu nghĩ chắc do đối phương đang nghĩ lại vụ bị mình đánh lúc trước nên hơi ngại, bèn giải thích: “Tôi đại khái biết cậu bị chỗ nào. Không cởi ra thì bôi thuốc bất tiện.”

Lộ Kiêu hít sâu một hơi, lặng lẽ cởϊ áσ thun ra đặt lên đầu gối, đầu ngón tay co lại. Dù không lạnh, da chạm không khí vẫn nổi da gà.

Không sao mà... chỉ là cởi cái áo thôi, cười nhẹ cái là xong mà ha ha ha…

Cậu muốn nói gì đó để bớt ngượng, dù là câu gì cũng được, chỉ cần phá vỡ bầu không khí lúng túng này. Thế nhưng môi cắn chặt không sao mở miệng nổi, vành tai dưới mái tóc nâu rối bời khẽ đỏ lên.

Tịch Chiêu thì chẳng để ý gì mấy. Sinh viên Y khoa mà, học giải phẫu suốt, người với thân thể kiểu gì cũng thấy rồi, ngại ngùng là khái niệm không tồn tại.

Thịt ba chỉ hay ba chỉ nhìn tạm ổn hơn một chút, nói cho cùng cũng đều là thịt ba chỉ.

Nhưng khách quan mà nói, Lộ Kiêu có dáng người khá đẹp. Cậu đang ở giai đoạn giao thoa giữa thiếu niên và thanh niên, cơ bắp không quá thô mà lại gọn, đường nét mượt mà kéo dài đến thắt lưng, chưa hoàn toàn trưởng thành nhưng cũng không còn mảnh khảnh non nớt. Làn da rám nắng khỏe mạnh dưới ánh đèn phản chiếu ánh sáng mịn màng.