Giống như tình cờ thấy một con chó nhỏ khá thú vị bên vệ đường, rảnh rỗi bèn dừng lại trêu chọc vài cái. Con chó đó hơi bướng, nhưng bị dạy dỗ xong thì vẫn ngoan ngoãn cúi đầu để mình vuốt ve. Anh tưởng đã chơi đủ, chuẩn bị rút lui, nào ngờ đúng lúc phân tâm thì bị cào cho một phát.
Lúc ấy mới nhận ra, hóa ra con chó hoang chưa từng được thuần phục thì vốn dĩ chẳng thể nào chịu yên phận. Nó luôn nghĩ đến chuyện “cắn trả một cú”, chỉ cần anh sơ hở, nó sẽ lập tức giương vuốt, nhào tới.
Càng buồn cười hơn là, nếu thật sự lúc nãy trong giờ học Lộ Kiêu chọn Tịch Chiêu, cậu tuyệt đối sẽ không đối xử tử tế như bây giờ. Thế nhưng dù tiếp xúc không nhiều, cái người này lại có trực giác y như dã thú, biết rõ giới hạn của Tịch Chiêu ở đâu ngông cuồng có chừng mực.
Sau vài giây im lặng, Tịch Chiêu bất chợt bật cười khẽ.
Lộ Kiêu theo phản xạ siết chặt nắm tay.
Thật khó chịu. Rõ ràng người chiếm thế thượng phong là mình, nhưng khi nhìn vào đôi mắt đen nhánh kia, lại cứ có cảm giác bản thân bị trói chặt, cứ như chỉ cần một giây sau sẽ bị đè ngửa ra sàn đấu, hoặc bị lôi mạnh xuống, rơi vào một hố sâu không thấy đáy.
Yết hầu khẽ động, đầu lưỡi nghiến răng nanh mà ép xuống cơn hưng phấn cuộn trào trong máu.
Cậu thấy Tịch Chiêu lùi về sau một bước, cong môi cười nhạt: “Xuống đây đánh.”
Tiếng vừa dứt, một sợi dây thần kinh nào đó trong đầu như bị bứt gãy, Lộ Kiêu chống tay vào mép đài nhảy vọt xuống với sức bật kinh người. Cú tiếp đất chẳng ảnh hưởng gì đến cậu, vừa chạm đất đã lập tức tung quyền nhắm thẳng vai Tịch Chiêu.
Chưa đầy nửa phút, hai người đã giao thủ hơn mười chiêu. Hai luồng pheromone Alpha mạnh mẽ xung đột trong không khí, một nóng một lạnh, bám riết không chịu nhường.
Lại thêm một cú đấm nữa, lần này Tịch Chiêu không tránh, đợi đến khi khoảng cách bị ép sát tới cực hạn mới bất ngờ nghiêng người đỡ đòn, đồng thời đầu gối thúc mạnh vào bụng Lộ Kiêu.
Lộ Kiêu cau mày vì đau, còn chưa kịp phản ứng thì Tịch Chiêu đã không cho cậu cơ hội giằng nhịp, túm lấy cổ áo, đập thẳng người cậu xuống đất.
“Bịch” một tiếng nặng nề vang lên.
Thiếu niên tóc nâu cắn môi tái nhợt, xương bướm sau lưng đau nhức như sắp nứt toác. Đầu óc choáng váng mà vẫn phân tâm nghĩ được một câu: Cái người này nhìn thì chẳng có tí cơ bắp nào, ra tay lại độc địa đến phát sợ, toàn nhắm ngay chỗ đau nhất mà đánh.
Nhưng Lộ Kiêu nào phải dạng dễ chơi, nghiêng đầu né được cú đấm của Tịch Chiêu, nhân cơ hội đó hất gối lên va mạnh vào hông anh, định tạo khoảng trống để lật người. Ai ngờ Tịch Chiêu chẳng nhúc nhích chút nào, tay xoay ngang chặn thẳng vào cổ cậu ta, hông hạ thấp, sống chết đè ngược động tác kia xuống, còn tiện tay nện thêm một cú vào sườn Lộ Kiêu.
Mùi bạc hà đắng trong không khí vốn chỉ lặng lẽ lan tỏa, lúc này đột ngột bùng lên dữ dội, mạnh mẽ áp đảo hương vị tequila, khiến nó vỡ vụn tan tành.
Lộ Kiêu đầu óc choáng váng, vùng bụng căng chặt, một luồng tê dại khó diễn tả chạy từ chỗ hông va chạm ngược lên cột sống, cuối cùng dội thẳng tới đỉnh đầu. Tóc xoăn ướt nhẹp dính vào trán, khóe mắt đỏ hoe, hơi nước sinh lý bốc lên nhòe cả ánh nhìn, môi dưới bị cắn đến rớm máu, in hằn dấu răng rõ ràng.
Tịch Chiêu cúi mắt nhìn khuôn mặt vừa ngang bướng vừa thảm hại dưới thân mình, ánh nhìn tối lại, lặng lẽ dậy lên một tia hứng thú kỳ lạ.
Anh nghĩ hình như vẫn chưa đủ.
Với tư cách là con mồi, Lộ Kiêu vẫn chưa đủ hoảng hốt, chưa đủ tuyệt vọng, nói chung là còn thiếu lắm.
Nhưng mà...
Ánh mắt Tịch Chiêu khẽ rũ xuống, những xúc cảm rợn người vừa dâng lên lại từ từ chìm vào đáy mắt đen kịt như vực sâu.
Thôi vậy.
Bàn tay xương xẩu kẹp lấy cằm Lộ Kiêu, ép cậu ta phải ngẩng đầu. Yết hầu chuyển động bất an lập tức phơi bày trọn vẹn trong tầm mắt, chẳng có chút phòng bị nào.
Những sợi tóc dài lòa xòa rũ xuống, lướt qua gò má khiến người ta ngứa ngáy khó chịu. Một tay khác của Tịch Chiêu chống bên người cậu, khiến tầm mắt Lộ Kiêu giờ chỉ còn lại gương mặt ấy quá mức mê hoặc, còn có nốt ruồi đỏ như máu ở đuôi mắt, chói đến chảy máu trong cái thế giới không lối thoát này. Đối phương là nguồn sáng duy nhất.
Trong cơn hoảng hốt, Lộ Kiêu như nhìn thấy một phiên bản khác của chính mình, một “cậu” mà trước đây chưa từng nhận ra ẩn sâu dưới đáy mắt kia.
Tiếng thở dốc bỗng trở nên gấp gáp kỳ lạ.
Một giọng trầm khàn cất lên bên tai: “Bạn học Lộ, còn muốn đánh nữa không?”
Hơi thở Lộ Kiêu lan tràn khắp sân huấn luyện tĩnh mịch. Rất lâu sau đó, đôi mắt hổ phách hoang dã ấy cuối cùng cũng khép lại như nhận thua.
Tịch Chiêu cong môi cười nhạt, buông tay, vừa định đứng dậy
Một lực mạnh bất ngờ đánh tới, anh mất đà nghiêng người, chưa kịp phản ứng thì đã bị Lộ Kiêu dùng hai chân kẹp chặt, cưỡi lên người đè xuống!
Lông mày Tịch Chiêu khẽ nhíu, định gỡ người ra thì một bàn tay run rẩy đặt lên vai anh, rồi một cái đầu nóng hổi đột ngột dụi vào hõm cổ.
Tịch Chiêu khựng lại.
“Tịch Chiêu.” Giọng Lộ Kiêu nặng nề, thở dốc, mang theo mấy phần cố chấp và ngang ngạnh: “Lần này tôi thua rồi... nhưng nhất định sẽ có một ngày tôi thắng cậu. Tôi nhất định phải thắng cậu...”
L*иg ngực áp sát truyền đến từng nhịp tim dồn dập nhưng mạnh mẽ, không phải của anh, mà là của một người sống sờ sờ, rõ ràng, nóng rực.
Thời gian dường như mất đi khái niệm. Nhanh hay chậm cũng chẳng thể phân biệt.
Có thể Tịch Chiêu đang nghĩ gì đó, mà cũng có thể chẳng nghĩ gì hết.
Anh từ từ thu tay lại.
“...”
*
Lộ Kiêu thấp hơn Tịch Chiêu một chút, lúc này lại đang cúi đầu. Lời nói phát ra xuyên qua lớp vải mỏng manh mang theo độ ấm khó hiểu, có chút kỳ quái mà cũng có chút mờ ám. Chỉ là người này khả năng chẳng nhận ra tí nào. Ngực cứ phập phồng như muốn nói thêm gì đó.