Hình ảnh hôm đó đã khắc sâu trong đầu Tần Văn Châu rất, rất lâu. Đến tận hôm nay, hắn lại một lần nữa rơi vào nỗi sợ hãi tương tự.
Trưa hôm ấy bị Tịch Chiêu đánh gục, Tần Văn Châu vẫn luôn cho rằng phần lớn là vì mình bất ngờ, hoàn toàn không ngờ cậu ta sẽ ra tay. Nhưng giờ thì khác rõ ràng đã chuẩn bị đầy đủ, thế mà khi cơn đau dữ dội lan ra từ vùng bụng, hắn vẫn chỉ có thể lảo đảo ngã nhào xuống đất. Mùi phoremone mùi rượu tequila sắc lẹm như một cú đấm thẳng vào dây thần kinh, khiến hắn thậm chí không biết mình có kêu lên thành tiếng hay không.
Thân hình vừa động, Tống Lễ Thu đã lạnh lùng chặn lấy cú đấm tiếp theo của Lộ Kiêu, không cho cậu đánh thêm phát nào: “Dừng lại. Tôi chỉ bảo em biểu diễn tấn công bằng phoremone, không bảo em đánh người. 54019 Lộ Kiêu, trừ 5 điểm điểm thường nhật.”
Lộ Kiêu nhún vai, ra vẻ tiếc rẻ, buông cổ áo Tần Văn Châu ra, miệng “xin lỗi” đầy kịch: “Ngại quá, lúc mở màn hơi sung quá. Tần học trưởng, còn đứng dậy nổi không?”
Tần Văn Châu suýt bị cái giọng giả tạo này làm tức đến nội thương, mà cay đắng thay, vẫn phải gắng gượng bò dậy, tay ôm bụng, đáy mắt gần như không giấu nổi oán độc.
Tống Lễ Thu lùi khỏi sàn: “Bắt đầu lại.”
Vừa dứt lời, Lộ Kiêu đã lại biến mất khỏi vị trí ban đầu, phóng thẳng về phía Tần Văn Châu, nhưng không ra đòn mà hạ giọng nói: “Tôi còn khoảng hơn ba chục điểm thường nhật.”
Tần Văn Châu nghiến răng, phóng thích phoremone, giọng điệu gần như phát điên: “Thế nên mày định nói với tao là, mày không đánh nữa là vì sợ bị trừ điểm?”
Lộ Kiêu lập tức lộ ra biểu cảm kiểu “đồ ngốc này”, nhìn hắn như đang nhìn sinh vật ngoài hành tinh: “Không, ý tôi là... tôi còn có thể vi phạm thêm năm lần nữa. Còn cậu…”
Đôi mắt hổ phách vụt lên ánh sáng tàn bạo.
“... Chịu nổi mấy lần?”
…
Tịch Chiêu âm thầm cân nhắc trong đầu: Được rồi, chắc gần đủ rồi.
Không thèm để tâm đến việc Lộ Kiêu bị trừ điểm vì không nghe chỉ đạo, cậu ta càng đánh càng nặng tay. Tần Văn Châu không hiểu sao cũng không chịu đầu hàng, cắn răng chống đỡ, chẳng ai chịu gọi dừng.
Nhưng dù trên sàn đang đánh đến long trời lở đất, dưới khán đài cũng bàn tán ầm ầm, đôi mắt đen nhánh kia vẫn chỉ phủ đầy vẻ lãnh đạm lạnh lẽo. Tịch Chiêu như một linh hồn cách biệt với thế giới, bình thản quan sát tất cả từ xa.
“Bị phản diện làm nhục công khai tới mức không ngóc đầu dậy nổi, kẻ phá rối vốn chỉ là vai phụ nhỏ bé, cuối cùng bùng nổ, bước vào ‘giai đoạn hắc hóa’ hoành tráng nhất của đời mình, tung ra đòn sát thủ rồi lặng lẽ lui khỏi sân khấu.”
Tịch Chiêu chỉ là khiến tất cả diễn ra sớm hơn một chút.
Mọi thứ diễn tiến đúng như anh tính toán, chính xác, trôi chảy...
Và hơi... nhạt nhẽo.
*
Trong nguyên tác Thiêu Tâm Truy Ái, vì Lộ Kiêu, Tần Văn Châu chú ý đến nhân vật chính thụ và dĩ nhiên, cũng bị hào quang vạn nhân mê của cậu ta đánh gục, cam tâm quỳ rạp dưới ống quần bò.
Dù khi đó Lộ Kiêu chưa có tình cảm gì với nhân vật chính thụ, nhưng do sự cố thuốc men bạo phát, cậu vẫn rất để ý, chẳng dễ gì để Tần Văn Châu chen chân vào. Trong giai đoạn chưa có công chính lên sàn, toàn bộ tiết mục chỉ là Lộ Kiêu, Tần Văn Châu, và vài đám vai phụ thi nhau ghen tuông tranh đoạt, lố bịch và đầy kịch tính.
Tịch Chiêu đã “hiệu ứng cánh bướm” phá vỡ màn gặp gỡ định mệnh giữa phản diện và thụ chính, thành ra bây giờ Tần Văn Châu còn chưa quen nhân vật chính luôn. Nhưng bỏ qua cái chuyện “cậu thích tôi, tôi thích người ta” nhức răng đó, về bản chất thì Tần Văn Châu chỉ là thiếu mất một yếu tố kí©h thí©ɧ để ra tay với Lộ Kiêu.
Không sao. Tịch Chiêu đã thay hắn bổ sung lại rồi.
Trong nguyên tác, có một lần Tần Văn Châu rủ nhân vật chính đi hẹn hò cuối tuần, bị Lộ Kiêu chen ngang phá hỏng. Hai người đấu khẩu một trận, đến chiều vào tiết huấn luyện quân sự, Lộ Kiêu bị gọi tên lên sàn, không nói hai lời chỉ thẳng mặt Tần Văn Châu gọi lên đánh, và đánh tơi bời. Kết quả là chỉ số “hắc hóa” của Tần Văn Châu đầy thanh, cuối tuần liền bày một cú chơi lớn.
Còn bây giờ? Tần Văn Châu định đến dụ dỗ Tịch Chiêu xử lý tin đồn lại bị Lộ Kiêu chen ngang phá hỏng. Hai người cũng đấu khẩu một trận.
… Khoan?
Tịch Chiêu đột nhiên thấy sai sai. Cái tình tiết này chẳng phải anh đang thay nhân vật chính thụ gánh kịch bản à?
Thôi kệ. Miễn đạt được kết quả là được.
…
Trên võ đài, Tần Văn Châu lại một lần nữa bị đá văng, tiếng xé gió sắc bén vang lên như dã thú gào thét xé rách không khí. Trong chớp mắt, nỗi hoảng loạn khiến hắn suýt quên cả phản kháng.
Nhưng cơn đau mà hắn dự đoán lại chẳng xuất hiện như tưởng tượng. Tần Văn Châu ngạc nhiên ngẩng đầu lên, chỉ thấy cú đấm trái được băng bó đặc chế của Lộ Kiêu dừng lại một cách chuẩn xác giữa không trung, ánh mắt màu hổ phách khẽ cong lên đầy ngông nghênh, rồi cậu ta từ tốn thu tay về.
“Xin lỗi nha, suýt nữa quên mất là tôi chỉ được phép dùng tay phải.”
Không phải mỉa mai, mà còn hơn cả mỉa mai.
Cái kiểu biết cách làm người khác tức đến mức không nói nên lời này, Lộ Kiêu đúng là thành tinh rồi.
Tịch Chiêu nghĩ, có lẽ cũng có chỗ không giống nguyên tác lắm. Ví dụ như phản diện trong truyện gốc chẳng hề thấy có gì sai khi lấy cấp bậc đè người, càng không đời nào tự giác giới hạn một bên tay như Lộ Kiêu đang làm bây giờ.
Tên nhóc trước mặt này vừa đủ tự tin, cũng vừa đủ ngạo mạn.
Chuông tan học ngân lên như tiếng hát thiên thần, vừa giải cứu Tần Văn Châu đang đổ mồ hôi lạnh, vừa cứu vớt điểm hạnh kiểm của Lộ Kiêu vốn đang ngàn cân treo sợi tóc.
Tống Lễ Thu phân phó thêm vài nhiệm vụ huấn luyện rồi cho đám alpha đầy hưng phấn tan lớp. Một nhóm người lập tức nhào tới đỡ Tần Văn Châu dậy, một nhóm khác thì do dự đứng nhìn, rõ ràng muốn lại gần bắt chuyện với Lộ Kiêu, nhưng chẳng hiểu đang kiêng dè điều gì.