Chương 20

“Và rồi, cậu sẽ bị xử phạt thế nào?”

Ánh mắt hai người đan vào nhau, không khí chợt sôi lên trong im lặng.

Trong mùi khói thuốc súng như sắp bùng nổ, Lộ Kiêu chỉ cảm thấy ý cười trong mắt Tịch Chiêu càng lúc càng mờ ám, nhưng lại không phải vì bị đe dọa mà giận dữ hay hoảng loạn mà là một cảm xúc không thể gọi tên.

Một thứ khiến linh hồn cậu như đang rét run, giống như khi bản năng cảm nhận được “thiên địch”.

Thế nhưng cảm xúc ấy rất nhanh bị Tịch Chiêu thu lại. Anh khôi phục vẻ điềm đạm xen lẫn lười biếng như ban đầu, ung dung nói: “Đúng vậy, bệnh viện còn không kiểm tra ra, trường học dựa vào đâu để tin lời tố cáo của cậu?”

“Cậu…”

Lộ Kiêu còn định phản bác, nhưng Tịch Chiêu bỗng đứng thẳng dậy.

Ánh đèn đường mờ mờ chiếu từ phía sau, bóng dáng cao lớn của anh lập tức che khuất toàn bộ tầm nhìn. Chỉ hơi cúi người, Lộ Kiêu đã cảm thấy hô hấp bị ép chặt, đầu óc ù cả lên.

Ánh mắt lạnh nhạt kia như một hố đen sâu hun hút, đến cả ánh sáng lướt qua cũng bị nuốt sạch. Khối lượng càng lớn thì hấp lực càng mạnh, nhưng cái hố đen này nặng đến mức nào… cậu hoàn toàn không đo nổi.

Khóe môi Tịch Chiêu nhếch lên, vừa trêu chọc, vừa hiểm độc.

“Huống hồ, là một alpha cấp cao mà lại bị một alpha kém hơn đè ra đánh, bạn học Lộ, cậu cảm thấy chuyện đó có đáng để đi khoe không?”

Khí thế đối đầu của Lộ Kiêu lập tức vỡ vụn, cậu lại quay về trạng thái tức giận lúc bị áp chế ban đầu chỉ là lần này, cơn giận ấy còn pha lẫn một loại “xấu hổ vì bị bóc trần”, khiến giọng nói càng cao lại càng như đang cố lên gân: “Ngay từ đầu cậu đã biết tôi sẽ không nói ra chuyện này đúng không?!!”

Tịch Chiêu chỉ mỉm cười mà không đáp.

Loại thuốc đó quá đặc biệt, không có chứng cứ rõ ràng, nếu tùy tiện khai ra rất có thể sẽ bị phản tố là vu khống. Lộ Kiêu đâu có ngu đến mức nghĩ không thông chuyện đó. Quan trọng hơn nữa là một khi nói ra, chẳng phải cũng đồng nghĩa với việc phải thừa nhận bản thân bị Tịch Chiêu dần cho một trận thảm hại sao?

Sĩ diện chết người đấy bạn học Tiểu Lộ à~

“Bạn học Tiểu Lộ” tức đến bốc khói:

“Tịch Chiêu! Tôi muốn quyết đấu với cậu! Một trận quyết đấu đàng hoàng! Tôi sẽ không thua cậu đâu!”

Ồ, phồng lông nhím rồi.

Tịch Chiêu chỉ thản nhiên nhún vai, cúi người nhặt chiếc mũ lưỡi trai rơi xuống đất, nhẹ nhàng đội lại lên mái tóc xoăn ướt đẫm mồ hôi của Lộ Kiêu.

“Giải quyết xong vụ này rồi nói tiếp.” Ngón tay thon dài khẽ lướt qua vành mũ chỉnh lại hướng. Đôi mắt đen khẽ cong nhìn vào đôi mắt hổ phách còn đang tức tối: “Vậy thì bạn học Lộ, chúc chúng ta hợp tác vui vẻ nhé~”

Bóng dáng thanh tú ấy mỗi lúc một xa, từ một đường nét hóa thành một dấu chấm, cuối cùng biến mất khỏi tầm nhìn.

Trong khoảng không yên tĩnh bị bỏ lại, Lộ Kiêu đột nhiên như mất hết sức, cả người tựa vào hàng rào thép phía sau, cúi đầu, không ai nhìn rõ được biểu cảm trên gương mặt ấy.

Đêm hè oi bức, gió đã ngừng từ lúc nào không hay. Một âm thanh khe khẽ như tiếng nghẹn ngào rò rỉ qua kẽ môi. Cậu siết chặt bàn tay trái đang run lẩy bẩy bàn tay vừa bị Tịch Chiêu chế trụ, bị ngón tay thon dài kia siết đến phát đau, đến giờ vẫn còn nóng rát kinh khủng.

Nếu vừa rồi Tịch Chiêu không buông tay kịp thời, anh hẳn đã thấy được lưng áo Lộ Kiêu ướt đẫm vì mồ hôi, còn nhịp tim cuồng loạn kia thì gần như sắp xuyên thủng l*иg ngực.

Không bình thường quá không bình thường.

Nhưng Lộ Kiêu đã hiểu rõ.

Đây không phải tức giận. Cũng không phải sợ hãi.

Là phấn khích.

Là vì nỗi đau mà người kia mang đến… mà hưng phấn.

Khoảnh khắc sự thật ấy hiện lên rõ ràng trong đầu, ý thức của Lộ Kiêu lập tức rơi vào khoảng trống. Linh hồn như bị chẻ làm hai nửa, một nửa hoảng loạn gào thét “Chạy ngay đi!”, một nửa lại lạnh lùng đến rợn người, như bị dụ hoặc, cứ thế nghiền ngẫm, nhớ lại cái cảm giác đau đớn đầy kɧoáı ©ảʍ ấy.

Sau cùng, hai nửa linh hồn ấy bị lý trí của Lộ Kiêu mà cậu cho rằng đó là lý trí cưỡng ép gộp lại, rút ra một kết luận:

Cảm giác đó chắc chắn là vì cậu chưa từng bị ai áp chế dễ dàng và mạnh mẽ đến thế. Chỉ cần đánh bại được kẻ đã gây ra tất cả, những cảm xúc bất thường này sẽ biến mất, đúng không?

Tịch Chiêu… Tịch Chiêu…

Lộ Kiêu đưa tay lên che đôi mắt đỏ bừng, không dám tưởng tượng nếu giờ ngẩng mặt lên, thì đôi mắt cậu sẽ mang biểu cảm gì.

Tịch… Chiêu.

Chỉ cần tôi thắng được cậu…

*

Tạm biệt Lộ Kiêu ngoài công trường, Tịch Chiêu quay về ký túc xá mới của mình. Vì vừa chuyển tới chưa lâu, căn phòng vẫn giữ nguyên phong cách tối giản cơ bản, duy chỉ có chiếc bàn học là hơi lộn xộn.

Ngón tay anh lướt nhẹ qua gáy sách, rồi rút ra một cuốn sổ bìa đen tuyền. Lật đến trang đã đánh dấu, bên trong kín đặc những hàng chữ ghi chú bằng loại mã tốc ký mà chỉ một mình anh hiểu được.

Tần Văn Châu tại sao lại nhắm vào Lộ Kiêu? Trong mạch truyện máu chó của "Phần Tâm Truy Ái" chắc chắn không tìm ra được lý do. Theo tiến trình cốt truyện ban đầu, sau khi bị chơi một vố trong phòng thiết bị, phản diện Lộ Kiêu cũng từng tra cứu loại thuốc kỳ lạ đó. Nhưng ngay khi anh và nam chính bắt đầu bước vào giai đoạn cảm xúc thăng hoa, cái "nhiệm vụ phụ" kia liền bị đá vào xó, rồi chìm nghỉm không ai ngó ngàng.

Về sau, Tần Văn Châu xuất hiện, liên tục giở trò với Lộ Kiêu. Thời gian trôi qua, không ai nhắc đến loại thuốc đó nữa. Nhân vật "Tần Văn Châu" cũng theo làn sóng drama mà mơ mơ hồ hồ biến mất.

Tuy nhiên, vẫn còn manh mối sót lại. Ít nhất thì Tịch Chiêu đã khoanh vùng được vài thời điểm quan trọng mà Tần Văn Châu có khả năng sẽ tiếp tục ra tay với Lộ Kiêu.

Anh đúng là đã phá rối mạch truyện gốc, nhưng hành vi của từng người sẽ không dễ dàng thay đổi đột ngột. Giống như một bài toán chứng minh khi điều kiện đầu vào đã xác lập, thì kết quả cũng gần như đã được xác định.