Chương 17

Video được đăng tải trên ứng dụng nội bộ của trường, phần bình luận bên dưới cũng cực kỳ “đậm vị”.

[Một bạn từng học cùng lớp với học sinh họ Tịch ở cấp hai xin ra làm chứng, thằng đó từ năm nhất đã trông âm u ghê rợn lắm rồi, hoạt động tập thể gì cũng không tham gia, có lần tui lỡ mắt nhìn nó một cái thôi mà cái ánh nhìn ấy… khỏi nói luôn, đáng sợ vãi. Nói nó thần kinh có vấn đề tui thấy cực hợp lý.]

[Lí Tư Khắc Lâm cho học sinh như vậy nhập học có nghĩ đến sự an toàn của mấy đứa học sinh bình thường tụi tui không? Lỡ nó lại mất kiểm soát thì sao? Tui phản kháng xong còn bị phạt nữa chắc?]

[Làm ơn tìm hiểu kỹ chút coi, là nó bị học sinh họ Tần bắt nạt trước, dồn đến bước đường cùng mới phát điên đó. Hơn 400 ngàn nha, có người nợ tui 400 ngàn tui cũng điên đó má!]

[Chậc chậc chậc, mới có bốn mươi mấy vạn đã phát rồ, hehe~ từ ngày Lí Tư Khắc Lâm nới lỏng điều kiện tuyển sinh đúng là loại gì cũng chui vào được, cái mùi nghèo hèn này ngửi qua màn hình còn thấy.]

[Ồ ồ ồ~ đám thiếu gia tiểu thư quý tộc thật cao quý nha~ dân thường tụi này ít ra còn dùng điểm số đàng hoàng để thi vào trường, mấy người dựa vào gì? Tư thế đầu thai thuận lợi hơn hả?]

[… Nhắc nhẹ các vị một chút, dù mọi người đang dùng nick ẩn, nhưng trong mạng nội bộ trường, nếu Hội học sinh muốn truy IP thì vẫn tra được đó, phát ngôn trái khoáy quá cẩn thận bị Phong Kỷ Bộ mời vô phòng tối nhé…]

[…]

[Tóm tắt nè, một đứa cùi bắp không chịu trả nợ bị bóc phốt, một đứa thần kinh có dấu hiệu bạo lực cần cảnh giác, hết chuyện rồi, giải tán giải tán.]

Đến khi xem xong hết đống tin nhắn đó cũng đã hơn một tiếng đồng hồ, Lộ Kiêu đặt điện thoại xuống, sắc mặt vi diệu pha lẫn phức tạp.

Yếu đuối, bất lực, đen hoá mất kiểm soát?

Thần kinh bất ổn, nguy hiểm bạo lực?

Nói về người ba hôm trước vừa đè cậu trong phòng thiết bị mà cho ăn đấm kia á? Trong đống từ miêu tả đó, Lộ Kiêu nhiều lắm chỉ đồng ý mỗi chữ “nguy hiểm”.

Mặc dù lúc đó cả hai đều bị ảnh hưởng bởi thời kỳ mẫn cảm, trạng thái đều rất kích động và hỗn loạn, nhưng Lộ Kiêu vẫn cảm nhận rõ ràng trên người Tịch Chiêu có một thứ bình tĩnh đến đáng sợ.

Đừng thấy Tịch Chiêu ra tay độc, ngoại trừ cú cắn bất ngờ kia, cảm xúc lớn nhất trong đôi mắt đen ấy chỉ có “giễu cợt”. Cái sự “mất kiểm soát” mà người ta đồn đại, hoàn toàn chẳng dính dáng chút nào.

Từ đầu đến cuối, cậu ta luôn dùng ánh nhìn cao cao tại thượng mà quan sát, nhìn Lộ Kiêu nổi cơn thịnh nộ như một con sư tử điên cuồng, còn bản thân thì chỉ cần nhẹ tay kéo, chiếc dây xích không biết đã móc vào cổ con thú dữ từ khi nào liền siết chặt, dễ dàng trấn áp mọi sự vùng vẫy kháng cự.

Tấm lưng vốn không còn dấu vết gì lúc này như lại âm ỉ đau nhức. Lộ Kiêu liếʍ nhẹ chiếc răng nanh sắc nhọn, ánh mắt hổ phách ánh lên tia nguy hiểm, tay bóp ấn đường cố kìm lại cơn rùng mình mang tính bản năng kia.

Có gì đó rất sai tên đó tuyệt đối không phải ngẫu nhiên mà làm thế. Còn cái thứ chất xúc tác mẫn cảm hôm đó trong phòng thiết bị, rốt cuộc hắn lấy từ đâu ra? Tại sao bệnh viện lại không phát hiện ra bất kỳ dấu hiệu nào?

Và nữa, tại sao cậu ta lại khác với trước kia như vậy?

Còn đang nghĩ ngợi, trong group chat lại có tin nhắn mới.

[Liên minh Công lý Siêu Tân Tinh (3)]

AAA Lão Dương - Sát Ngư Chuyên Nghiệp: [Đại ca lên game làm ván không? Sự kiện kỷ niệm đó, tỉ lệ rơi đồ gấp đôi luôn!]

lululululu: [Không phải mày đang bận hẹn hò với chị khóa trên omega lớp Bảy à?]

AAA Lão Dương - Sát Ngư Chuyên Nghiệp: [Hu hu hu~]

Beta mỹ nhân đệ nhất sử sách: [Hahaha, người ta chê nó là nhóc con, quá trẻ trâu, mới hôm qua vì muốn học hành đàng hoàng nên đá nó luôn rồi. Nó còn khóc với tui bảo không bao giờ tin vào tình yêu nữa kìa!]

AAA Lão Dương - Sát Ngư Chuyên Nghiệp: [Đại ca ơi lên đi mà~ gấp đôi rơi đồ thiệt sự thơm, không có anh tui chơi không nổi luôn đó!]

Hừ.

Lộ Kiêu khẽ hừ lạnh một tiếng, dùng đầu ngón tay 37 độ đánh ra một hàng chữ lạnh như băng.

lululululu: [Mày còn không tin vào tình yêu nữa mà tin vào tỉ lệ rơi đồ gấp đôi à?]

Ở đầu dây bên kia, alpha chuyên “sát cá” nào đó trong một ký túc xá khác: …

Cái miệng này là ngâm nước độc từ nhỏ hay gì vậy trời?!

Alpha gãi gãi đầu, dùng khuỷu tay huých vào cậu beta “mỹ nhân” đang bắt đầu bôi kem dưỡng ẩm: “Ê, Tiểu Dạ, cậu có thấy hình như từ sau khi ra viện, đại ca nhà mình cáu kỉnh hơn hẳn không?”

Beta đang vỗ nhẹ dưỡng chất lên mặt suýt nữa trượt tay: “Cậu dám nói câu này trước mặt đại ca một lần nữa không? Xem cậu có bị đánh cho cáu hơn nữa không!”

Alpha ngượng ngùng rút tay về, nhìn mấy dòng chữ đầy gai góc trong tin nhắn của Lộ Kiêu, đầu óc vốn chẳng nhanh nhạy của cậu ta bỗng nảy ra một ý nghĩ kỳ quặc

Không lẽ trong lúc bọn họ không biết, đại ca cũng từng nếm phải trái đắng tình yêu?

Không thì sao còn tức hơn mình thất tình nữa chứ?!

Trong khi tiểu đệ vẫn đang tự biên tự diễn một vở “hận thấu tâm can – tình yêu tan nát” với một nhân vật mờ mịt nào đó, thì Lộ lão đại vị hàng xóm mới nổi danh của bọn họ lại đang trên ban công ký túc xá, hừng hực khí thế hít đất điên cuồng.

Chưa cần biết Tịch Chiêu muốn làm loạn gì, Lộ thiếu gia Kiêu, đứa từng tung cú đấm trứ danh vào đám nhóc mẫu giáo giật kẹo, tung cú đá trứ danh hơn vào đám tóc vàng móc tiền vặt hồi tiểu học, vào sinh ra tử suốt mười sáu năm hào hùng sao có thể gục ngã vì một cú úp sọt trong phòng thiết bị được!!!

Cậu nhất định phải đè được tên họ Tịch kia xuống! Phải cho hắn biết ai mới là alpha đỉnh nhất nơi này!