Một phần vì Tần Văn Châu xưa nay là học trò gương mẫu trong mắt thầy. Phần khác là cái con số này…
Nếu nợ cỡ 40, hay 400, thầy có thể lập tức mắng Tịch Chiêu ngậm miệng. Thậm chí là 4.000, vẫn có thể tức giận nói anh quá đáng. Nhưng hơn bốn trăm năm mươi ngàn??
Thật sự quá choáng.
Mặc dù hầu hết học sinh Lí Tư Khắc Lâm đều xuất thân giàu có, nhưng dù sao cũng chỉ là cấp ba. Đâu phải đứa nào cũng có thể rút ra 400 ngàn mà không chớp mắt.
Thầy chủ nhiệm nhìn lại câu “Tôi không có tiền ăn cơm” nhớ đến đồng lương khiêm tốn của mình trái tim thầy bỗng run lên một chút.
Chính khoảnh khắc đó, những lời đồn mơ hồ chợt hiện về.
Mỗi khối lớp ở Lí Tư Khắc Lâm đều không đông học sinh, những ai “đặc biệt” thì giáo viên đương nhiên nắm rõ, trong đó tất nhiên có cậu Alpha lớp G, u ám đến mức kỳ quái.
Kết hợp với những gì vừa chứng kiến…
Thầy chủ nhiệm thoáng trầm ngâm, rồi đổi giọng, thái độ cũng dịu đi không ít, dường như sợ kí©h thí©ɧ phải cái gì đó: “Cho dù là như vậy, em cũng không thể tùy tiện ra tay đánh bạn được, đúng không?”
Ánh mắt thầy đảo qua lớp, ý bảo học sinh mau chóng đưa Tần Văn Châu đến phòng y tế. Đồng thời, thầy chầm chậm đi vòng tới đứng chắn giữa Tịch Chiêu và đám học sinh lớp C, nghiêm giọng ho khan hai tiếng: “Tịch Chiêu, theo thầy đến văn phòng một chuyến.”
Không khí căng thẳng, cảm giác nghẹn thở đọng lại trong cổ họng từng người. Không biết có phải ảo giác không, Tịch Chiêu hình như khẽ cười một cái, nhưng chỉ vừa chớp mắt, gương mặt anh lại chìm sâu trong bóng râm, không còn nhìn ra bất kỳ biểu cảm gì.
“Được thôi.”
Chờ cậu và giáo viên rời đi, không khí ngưng trệ trong lớp mới dần khôi phục. Có kẻ che mặt thì thào với bạn bên cạnh, có kẻ thì phấn khích rút điện thoại ra gõ nhanh tin nhắn. Một làn sóng bàn tán lớn hơn sắp nổi lên.
Tại văn phòng khối, hai giáo viên chủ nhiệm lớp C và lớp G ngồi ở hai bên, nhìn nhau mà không biết nên bắt đầu từ đâu.
Giữa phòng, thầy giám thị hói đầu biệt danh “Địa Trung Hải” tay ôm bình giữ nhiệt đi qua đi lại, thi thoảng liếc nhìn bản điều tra vừa cập nhật trên máy tính bảng.
Ghế sofa đầu phòng, thiếu niên tóc đen cúi đầu lặng im, dáng vẻ bình tĩnh như đã định sẵn, nhưng nhớ lại tình cảnh Tần Văn Châu mặt mũi bầm dập nằm lăn lộn trong phòng y tế, cùng cảnh tượng hỗn loạn ban nãy ở lớp C, thì sự bình thản này lại trở nên lạnh người.
Sau khi nắm rõ toàn bộ tình hình, “Địa Trung Hải” day day ấn đường, gọi hai giáo viên lại bàn bạc một lúc, cuối cùng để giáo viên chủ nhiệm lớp G đứng ra nói chuyện với Tịch Chiêu.
“Về lý mà nói.” Giáo viên lựa từ ngữ rất kỹ: “Chuyện giữa hai em lẽ ra phải mời phụ huynh đôi bên, nhưng cha mẹ bạn Tần hiện giờ không ở trong nước. Cậu ấy cũng có nói trong phòng y tế là hy vọng hai bên tự giải quyết riêng. Còn bố mẹ em thì…” Thầy ngập ngừng một lúc: “Sợ là cũng khó có thể đến ngay. Cho nên, thầy muốn hỏi em một chút, em nghĩ thế nào?”
Tịch Chiêu chẳng có chút ngạc nhiên nào với kết quả này.
Nhà họ Tần làm quan, quản lý chuyện tiền bạc rất chặt. Tần Văn Châu nhanh chóng nhận ra một học sinh như nguyên chủ mà được vào Lí Tư Khắc Lâm thì chắc chắn có gia thế không vừa. Thế là hắn liền nghĩ cách “mượn tiền”.
Nào là lần sau “sẽ trả”, nào là “hôm nay không mang đủ”, nguyên chủ thì chẳng khác gì trẻ con, trong đầu không có khái niệm rành rọt về tiền bạc, lại coi Tần Văn Châu là “người bạn duy nhất” nên chỉ cần đối phương bóng gió một câu là móc ví đưa tiền, xong rồi cũng không hỏi han gì thêm thậm chí còn “chu đáo” hơn cây ATM.
Trong ba ngày cách ly ở ký túc, Tịch Chiêu đã cẩn thận tổng kết lại mọi khoản giao dịch giữa nguyên chủ và Tần Văn Châu. Con số “45 vạn 8 ngàn 695 tệ” chỉ là những khoản có chứng cứ rõ ràng, còn tổng cộng hắn đã hút máu bao nhiêu từ nguyên chủ có khi bản thân hắn cũng chẳng nhớ nổi.
Mà thật ra có lẽ hắn chưa từng định nhớ.
Lí Tư Khắc Lâm có thế lực không nhỏ, sau khi Tịch Chiêu cung cấp bằng chứng, dù hầu hết khoản chi nhìn như “tự nguyện tặng”, nhưng chỉ cần đối chiếu thời gian tiêu xài, rất dễ xác định ai là người thật sự tiêu trong các bữa ăn, các chuyến đi chơi…
Nói trắng ra, giáo viên trong trường này từng thấy đủ loại yêu ma quỷ quái, chẳng lẽ lại nhìn không ra chuyện gì? Nhất là khi người liên quan là học sinh “có dấu hiệu đặc biệt” như Tịch Chiêu.
Có mấy thầy cô thậm chí còn nghĩ có khi nào là vì bị ép quá lâu, cậu nhóc này mới phát điên không?
Tịch Chiêu khẽ trầm ngâm, ánh mắt đen thẫm sâu hút nhìn thẳng vào giáo viên, khiến người ta thấy lạnh cả sống lưng.
“Hắn trả tiền chưa?”
Giáo viên đáp: “Bạn ấy nói mấy hôm tới sẽ dần dần trả cho em.”
Nghe vậy, khí lạnh trên người thiếu niên mới như tan đi phần nào, trở lại dáng vẻ âm trầm lặng lẽ thường ngày.
Anh không hỏi gì thêm, nhưng nét mặt thầy giáo lại càng thêm khó xử.
“Còn một chuyện nữa, thầy muốn bàn với em một chút…”
*
Sau năm thứ tư, trường quy định toàn bộ học sinh phải ở nội trú. Chỉ có học sinh lớp A mới được cấp phòng đơn, các lớp còn lại đều ở phòng bốn người.
Những món lớn sẽ có nhân viên phụ giúp chuyển đi, còn lại đều gói vào một chiếc thùng. Tịch Chiêu ôm thùng đồ, hướng về khu ký túc xá đơn lẻ dành riêng cho lớp A.
Lúc ra khỏi phòng cũ, ba nam sinh còn lại không đứa nào dám ho lấy một tiếng, càng không dám liếc nhìn anh. Tự nhiên cũng chẳng ai thấy được nét vui vẻ vừa chớm trong đáy mắt Tịch Chiêu.
Không uổng công bày trò vòng vèo như vậy, mục tiêu chính cuối cùng cũng đã hoàn thành.
Thật ra, việc đánh Tần Văn Châu không phải hành động bốc đồng, mà là kế hoạch có ba mục đích rõ ràng.