Chương 5.1: Hẹn gặp lại nhé

Hôm nay Cảnh Y rảnh rỗi khác thường. Không phải đi làm, cô ấy tranh thủ làm bà mẹ đảm đã lâu “mất tích”, kè kè bên Hướng Quân Cách cho đến khi cô bé ngủ say mới rời đi.

Mà cô bé Hướng Quân Cách vốn luôn tự phong mình là một tiểu Alpha độc lập hôm nay lại nghe lời khác hẳn, y như một đứa trẻ bảy tuổi bình thường, ngoan ngoãn làm theo sắp xếp của mommy.

Tận đến trước khi ngủ, bàn tay nhỏ của cô bé vẫn đặt lên bụng Cảnh Y, trân trọng vỗ nhẹ, như đang dỗ dành nhóc con trốn trong đó cùng đi vào giấc.

Cảnh Y nhìn con gái trên chiếc giường nhỏ, mi mắt đã khép, sắp thϊếp đi. Cơn bực bội ủ ê trong lòng cô ấy từ lúc biết mình mang thai lần hai cũng nhờ thế được xoa dịu, để mặc cảm giác yên hòa và thỏa mãn lan ra theo cái chạm của con gái rơi trên người mình.

Đợi Hướng Quân Cách ngủ hẳn, Cảnh Y mới khẽ đặt tay con vào trong chăn, khép cửa rồi lặng lẽ rời đi.

Về phòng, cô ấy vươn vai, trèo lên chiếc giường rộng, nằm xuống.

Không ngủ được.

Cô ấy xoay người, thấy vô cùng không quen. Dù không phải chưa từng tách nhau, nhưng hôm nay lại cứ khác.

Cảnh Y chớp mắt, tay lần lên phía gối của Hướng Sâm, kéo về ôm chặt trước ngực. Cô ấy khịt mũi, im lặng mà đặc biệt nhớ mùi của Hướng Sâm.

Mùi pheromone bạc hà mát lạnh ấy.

Hoàn toàn trái ngược với con người Hướng Sâm, không bám dính, không nồng, chỉ thuần một vị mát rượi.

Đèn ngủ đầu giường chỉ bật một ngọn, rèm kéo kín, ánh sáng trong phòng mờ mịt.

Đó vốn là bầu không khí Cảnh Y thích nhất trước khi ngủ, vậy mà giờ chẳng buồn ngủ chút nào, thậm chí còn thấy hơi cô quạnh.

Vài năm gần đây cô ấy hiếm khi xa Hướng Sâm. Dù thỉnh thoảng có đi công tác, điện thoại video là điều không thể thiếu. Nhưng hôm nay, ngoại trừ cuộc đối thoại buổi sáng không mấy êm đẹp, hai người không nói với nhau thêm câu nào.

Một tay Cảnh Y vẫn ôm chiếc gối phảng phất mùi pheromone của Hướng Sâm, tay kia chui vào khoảng trống giữa gối và ngực, đặt lên bụng mình: “Em bé, sao mẹ con vẫn chưa về vậy?”

Nhưng nỗi buồn còn chưa kịp dâng lên thì đã bị những thất thường sinh lý của người mang thai che khuất, một giây trước còn nhớ Hướng Sâm, giây sau cơn buồn ngủ đã ập tới.

Ý định gọi điện cho vợ chưa kịp truyền lệnh lên não, Cảnh Y đã thuận theo mệt mỏi mà thả lỏng tinh thần, thϊếp đi.

Đèn đầu giường còn sáng, soi khuôn mặt ngủ yên của omega. Khi Hướng Sâm khẽ khàng kéo vali vào, cảnh tượng cô thấy chính là như thế.

Cảnh Y ôm chiếc gối kia trong lòng, nghiêng mình ngủ rất say. Đèn vẫn bật, ánh sáng không quá gắt rải trên lưng cô ấy, vài vệt hắt lên gương mặt nghiêng hơi ngửa, đôi môi khẽ hé.

Hướng Sâm đi tới, quỳ nửa người bên mép giường ngắm cô ấy, không nỡ mở lời, giờ đã ba giờ sáng.

Khi tắc đường, cuối cùng cô không trốn bữa tiệc. Dù sao cô cũng không còn là cô sinh viên chỉ biết xốc nổi và lãng mạn, cô đã có thể chọn cách chắc chắn hơn.

Trong buổi tiệc, Hướng Sâm xã giao nâng ly, ước chừng đã chào hỏi đủ những người cần chào, bèn vội chào Tổng giám đốc Cung chủ trì rồi cùng trợ lý, người đã đặt vé từ trước, lao thẳng ra sân bay.

Phong trần mệt mỏi, đêm khuya cô về tới nhà.

Cô liếc đèn bàn đầu giường, lắc đầu và tắt đi. Ngủ bật đèn không tốt cho mắt, ảnh hưởng thị lực, điều này cô từng nói với Cảnh Y.

Nhưng Cảnh Y chỉ xua tay: Cô ấy đã cận rồi, phòng tối đen lại khó ngủ.

Từ đó về sau, Cảnh Y không còn bật đèn ngủ nữa, mà chôn mình vào vòng tay Hướng Sâm. Cô ấy không quan tâm độ cận tăng hay không, cô ấy quan tâm đôi mắt 5.0 “mộc nhãn” của Hướng Sâm.

Điều ấy khiến Hướng Sâm rất vui, cho đến khi cô phát hiện hễ mình không ở bên, Cảnh Y vẫn bật đèn ngủ.

Hai người từng ngồi nghiêm túc bàn chuyện này. Cảnh Y nói đó là thói quen từ nhỏ, nhiều năm không sửa nổi.

Cô ấy còn nói: Hơn nữa một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày, chị cùng lắm vắng em mười ngày. Em chỉ bật đèn trong mấy ngày đó, có gì to tát đâu.

Hướng Sâm nghĩ ngợi, thấy cũng có lý, bèn gật đầu.

Trên người còn vương mùi của bữa tiệc, Hướng Sâm đắp lại chăn cho Cảnh Y rồi vào tắm.

Xong xuôi bước ra, tóc còn chưa sấy vì sợ tiếng máy làm vợ thức giấc, cô lau qua bằng khăn, nhẹ nhàng lên giường.

Cô chống tay nằm nghiêng trong bóng đêm nhìn Cảnh Y, mặc kệ mình có gối hay không, muốn đợi cho hơi ẩm trên người tản bớt rồi mới ôm người.

Không ngờ Cảnh Y trong mơ khẽ động, như cảm được điều gì, bỗng mở mắt.

“Chị ơi?”

Cảnh Y mơ màng nhấc đầu, nhìn Hướng Sâm đang chống tay nằm đối diện: “Chị về rồi à?”

Gương mặt yêu đến muốn tan chảy của Hướng Sâm khựng một thoáng, lập tức hóa thành quan tâm. Cô nghiêng người, sờ trán Cảnh Y: “Sao em tỉnh? Có chỗ nào khó chịu không?”

Cảnh Y lắc đầu, kéo chiếc gối đang ôm ra đặt dưới đầu Hướng Sâm, rồi chui vào lòng cô: “Mùi bạc hà đậm quá.”

“Hơ...” Hướng Sâm bật cười. Cô vừa tắm xong, mùi pheromone theo hơi nước mơ hồ tỏa ra, không hề nồng. Vậy mà người đang ngủ say vẫn ngửi ra được.

Cô không biết, trong mơ Cảnh Y đã nhớ mùi ấy đến nhường nào.

Hướng Sâm chỉnh một tư thế dễ chịu cho cả hai, vòng tay ôm trọn, vỗ nhẹ vai cô ấy: “Được rồi, ngủ đi.”

Người trong lòng gật đầu, chìm vào mùi hương mình yêu nhất, yên tâm ngủ lại.