Cảnh Y càng cáu.
Nhưng lại đúng là câu trả lời khó phản bác. Cô ấy ngừng một nhịp, định đổi chủ đề để tiếp tục bắt bẻ. Nghĩ trái nghĩ phải cũng chẳng nhớ ra gần đây Hướng Sâm phạm lỗi gì... thì bụng cô ấy lại réo trước.
“Đói à?”
Hướng Sâm đỡ cô vợ đang xù lông tựa vào đầu giường, vuốt gọn mớ tóc bù xù: “Đợi chị chút, chị đi nấu ăn.”
Cảnh Y dựa đầu giường, đặt tay lên bụng, không chịu thua: “Em không đói! Là em bé đói.”
Hướng Sâm cười: “Được, chị đi nấu cho em bé.”
Trong livestream, bình luận sôi nổi. Cảnh Y lại chọn trả lời thêm vài câu, rồi trong tiếng năn nỉ níu kéo của fan, cô ấy tắt sóng.
Lúc này ở dưới nhà, Hướng Quân Cách đã ăn tối xong, đang cho cá trong hồ ngoài sân ăn.
Cảnh Y đứng từ ban công nhìn xuống một cái, rồi đi xuống, theo con gái cùng cho cá ăn.
Ngôi nhà này không phải là nhà tân hôn của Cảnh Y và Hướng Sâm. Lúc cưới cả hai còn chưa tốt nghiệp, nên nhà tân hôn chọn một căn chung cư gần trường, nhà nhỏ, vừa đủ cho hai người.
Sau đó Cảnh Y bắt đầu đi đóng phim. Để vợ tối nào cũng về nhà, Hướng Sâm cố ý mua căn biệt thự này ở khu gần Hoành Điếm nhất, để những khi Cảnh Y quay gần đây thì ở.
Nhà ở ngoại ô, là biệt thự đơn lập. Một góc sân có hồ cá vàng, chính là hồ mà Hướng Quân Cách đang cho ăn.
Cảnh Y vừa rắc được hai nắm thức ăn thì nghe có người gọi: “Ôi, đại minh tinh Cảnh mang thai bé thứ hai đang cho cá ăn à?”
Là hàng xóm đối diện, Cố Thừa Thần, biên kịch điện ảnh nổi tiếng.
Cũng là bạn thân nhiều năm của Cảnh Y và Hướng Sâm, một nữ alpha độc thân từ trong trứng.
Cảnh Y quay đầu nhìn, cười nhạt. Vốn không định bắt bẻ câu trêu đó, nhưng không hiểu nghĩ tới chuyện gì, cô ấy bỗng bật lại: “Đúng thế, làm mẹ bỉm thì chỉ ở nhà cho cá ăn thôi. Không như chị, độc thân nên đi đâu chạy bộ cũng tiện.”
Cố Thừa Thần vừa chạy xong về, còn quàng khăn lau mồ hôi trên cổ. Nghe vậy, cô nhướng mày bước sát hàng rào sân nhà Cảnh Y: “Gì đây? Chị đây trêu trúng tâm trạng bà bầu rồi à?”
Cảnh Y bước tới khóa cổng sân, hậm hực: “Ai cho chị đăng ảnh nhà em Hướng Sâm quỳ bàn phím lên mạng hả?”
Cố Thừa Thần lúc này mới hiểu nguyên nhân. Hóa ra Cảnh Y đang bênh người nhà. Cô cười ha ha: “Không phải chị đây ngưỡng mộ hai vợ chồng nô đùa tình cảm sao?”
Ai bảo tối qua trùng hợp thế, cô trăm năm mới ra ban công nằm nghiêng một lần, lại đúng lúc thấy Hướng Sâm ở đối diện bị “gia pháp” chứ.
Bạn thân nhiều năm, không tranh thủ khiến Hướng Sâm “mất mặt” một phen thì uổng tình bạn.
Cảnh Y biết thừa Cố Thừa Thần nghĩ vậy, bèn lườm: “Chị đúng là đáng bị ế.”
Chưa hả giận, cô ấy bồi thêm: “Chị cứ ế cả đời đi, đỡ liên lụy người khác.”
Cố Thừa Thần và Hướng Sâm cùng 28 tuổi. Nhà người ta Hướng Sâm cưới tám năm, năm nay còn có bé thứ hai. Còn cô thì vẫn độc thân, đến bạn gái cũng không có.
Đây luôn là điều khiến Cố Thừa Thần ấm ức. Không phải cô không muốn yêu, đủ kiểu xem mắt đi không biết bao nhiêu, mà chả gặp nổi người hợp, người gây khó chịu lại nhiều.
Nghĩ đến đây, Cố Thừa Thần thấy lời nguyền của Cảnh Y độc ác quá, cô ôm ngực than: “Được lắm Cảnh Y, em dám nguyền chị như thế! Bao năm nay chị xem em như em gái ruột đó nha!”
Cảnh Y nổi da gà, vội lùi một bước: “Nói tiếng người đi, chị làm em phát khϊếp.”
“Em!” Cố Thừa Thần đau lòng cực độ.
Bên cạnh, Hướng Quân Cách thấy không ổn, chặn trước khi hai người vào hiệp mới: “Đề nghị hai bên không công kích cá nhân.”
Hai người lớn mới sực nhớ, hiện trường khẩu chiến của họ còn có một đứa trẻ bảy tuổi. Cố Thừa Thần vội thay mặt “dì tốt” tươi cười: “Ôi, Quân Cách, con lại lớn thêm rồi kìa.”
Cảnh Y cạn lời. Con mình có lớn hay không cô không biết chắc?
Rõ ràng chẳng thay đổi mấy. Chậc chậc, đồ Cố Thừa Thần rác rưởi, chỉ biết mấy câu xã giao nghìn năm như một.
Nhưng Hướng Quân Cách thì gật đầu quả quyết: “Vâng, cao lên một chút.”
“?”
Cảnh Y nghe xong bèn ngồi xổm ngắm nghía con gái: “Thật sự cao lên rồi à?”
Hướng Quân Cách bình tĩnh gật thêm cái nữa: “Ừ.”
Cảnh Y nắm tay cô bé kéo vào nhà: “Đi đi đi, mommy đo cho con.”
Bị bỏ rơi ngay phía sau, Cố Thừa Thần vô ngữ hỏi với theo: “Đoan Ngọ có về chung không?”
Nhà Cố Thừa Thần và nhà Hướng Sâm ở cùng khu, hai nhà thân thiết. Đôi khi lễ tết vẫn tụ họp.
Cảnh Y phất tay qua loa, chợt nhớ đã một năm chưa về B thị, theo phản xạ không đáp ngay: “Để tính.”
Lên lầu, Cảnh Y dắt Hướng Quân Cách vào phòng nhỏ của cô bé, kéo con ra trước thước đo chiều cao: “Nào Quân Cách, đứng thẳng nào.”
Cô bé nghe lời đứng sát thước, ưỡn người, mắt dõi theo mommy đang ngồi xổm trước mặt, hỏi: “Vậy Đoan Ngọ mommy có về nhà ông bà ngoại không?”
Cảnh Y đặt thước ngang đỉnh đầu con, vạch một nét trên thước. 129cm, cao hơn lần trước một xăng ti mét.
“Đúng là cao hơn rồi.” Cảnh Y xoa đầu con gái: “Tất nhiên là về. Mẹ con đã xin nghỉ cho mommy rồi, kỳ nghỉ dài thế này nhất định phải về thăm ông bà ngoại.”
Nghe vậy, Hướng Quân Cách mỉm cười. Cô bé quay lại nhìn dấu mốc trên thước... ừ, đúng là đã cao lên.