Lại nữa.
Cái kiểu làm quá mọi chuyện của Hướng Sâm.
Cảnh Y đẩy tay Hướng Sâm đang lo lắng hiện đầy trên mặt: “Em không sao.”
Hướng Sâm thở phào, đỡ cô ấy ngồi dậy: “Đúng rồi, bác sĩ dặn những gì?”
Cảnh Y: “Giống lần trước.”
“Lần trước? Lúc mang bầu bé Quân Cách à?”
Cảnh Y đứng dậy đi vào phòng tắm: “Ừ.”
“Ồ ồ.” Hướng Sâm cũng đứng lên, đẩy cửa định sang thư phòng: “Vậy chị đi tìm mấy cuốn sổ nuôi dạy con hồi đó.”
Cảnh Y mặc kệ cô, tự tắm rửa thay bộ đồ ngủ mới, lên giường nằm tiếp tục đọc cuốn sách vừa bị Hướng Sâm làm gián đoạn.
Chẳng bao lâu Hướng Sâm cũng quay lại, hớn hở ôm cả chồng sách chạy tới, đổ hết lên giường: “Vợ ơi, nhìn này, đều là mấy cuốn này!”
Cảnh Y liếc một cái, rồi đọc tiếp: “Ừ.”
Trên giường bày hơn chục cuốn to nhỏ, có sách in, có sổ tay. Đây là đống tài liệu từng chất trên bàn làm việc của Hướng Sâm từ lúc Cảnh Y mang thai cô bé Quân Cách cho đến khi con đầy một tuổi.
Hướng Sâm cầm đại một cuốn, lật vài trang. Ngẩng lên thấy vợ mải đọc, chẳng để ý tới mình, cô cũng im lặng cúi xuống đọc nghiêm túc.
Hai người mỗi người ôm một cuốn, thỉnh thoảng chỉ có tiếng lật trang khẽ vang. Đêm hè vì thế mà thêm ấm áp.
Một lát sau Cảnh Y đọc đến buồn ngủ, cô ấy đẩy Hướng Sâm đang ngồi mép giường: “Đi tắm.”
Rồi cô ấy ngả người xuống, gấp sách lại, nhắm mắt chuẩn bị ngủ.
Hướng Sâm cũng gấp sách, cúi hôn lên trán cô ấy một cái: “Đợi chị.”
Thực ra giờ này chẳng phải giờ đi ngủ, nhưng Cảnh Y đúng là cơn buồn ngủ ập đến. Đến khi Hướng Sâm tắm xong bước ra, cô ấy đã ngủ mất rồi.
Hướng Sâm nhẹ nhàng trèo lên giường, ôm Cảnh Y từ phía sau, bàn tay khẽ đặt lên bụng cô ấy, dò hỏi: “Vợ ơi?”
Không có tiếng đáp, Cảnh Y ngủ say thật.
Trong chăn phảng phất hương dâu tây, đó là mùi pheromone của Cảnh Y. Hướng Sâm dụi mũi, khẽ nói: “Ngủ ngon, bảo bối của chị.”
Sáng sớm hôm sau, chuông báo thức trong điện thoại Cảnh Y kêu đúng giờ.
Sáu giờ năm.
“!”
Cảnh Y theo phản xạ bật dậy khỏi vòng tay Hướng Sâm, mặt vừa buồn ngủ vừa bực bội, lò mò đi rửa mặt.
6:05 là giờ muộn nhất cô ấy có thể chọn để dậy. Đoàn phim mỗi ngày khởi quay rất sớm, còn phải trang điểm, muộn nữa là không kịp.
Cô ấy thò chân định tụt xuống giường bên ngoài, thì phía sau có người kéo lại. Hướng Sâm giữ chặt tay cô ấy, hỏi: “Vợ ơi, em đi đâu đấy?”
“Em đi làm chứ còn gì!”
Mắt còn mơ màng, Hướng Sâm ngạc nhiên: “Hôm nay em tạm ngưng quay mà? Em không tắt báo thức à?”
...
Cảnh Y giật mình thoát khỏi quán tính. Hôm nay quả thực cô ấy được nghỉ, không phải đi làm. Không chỉ vậy, từ hôm nay liên tiếp một tuần, cô ấy đều không phải quay về đoàn.
Hiểu ra rồi, cơn “khó ở” trỗi dậy đúng lúc, cộng dồn “nợ cũ nợ mới”, cô trở tay đấm Hướng Sâm một cái: “Vậy tại sao tối qua chị không tắt báo thức cho em?”
Hướng Sâm oan không để đâu cho hết, làm sao cô biết Cảnh Y, người luôn nắm lịch trình của mình như lòng bàn tay, lại không tắt báo thức sau khi nghe tin được nghỉ chứ.
Nhưng cô lập tức nhận lỗi: “Là lỗi của chị. Vợ ơi đừng giận, mình ngủ thêm chút nữa.”
Hướng Sâm kéo Cảnh Y nằm xuống, quấn chăn: “Giờ còn sớm mà.”
Nhưng Cảnh Y đã hết buồn ngủ. Cô ấy gạt tay Hướng Sâm ra, ngồi dậy chất vấn: “Còn nữa, tại sao chị tự tiện cho đoàn phim của em nghỉ mà không hỏi em?”
Khi đó Hướng Sâm chỉ còn chút xíu nữa là chìm lại. Chút xíu thôi.
Nghe câu này, chuông báo động trong đầu lập tức khởi động. Cô chưa kịp tự hỏi người hôm qua đồng ý “không giận nữa” có phải Cảnh Y hay không, đành ngồi bật dậy dỗ dành: “Chị sai rồi vợ ơi.”
Cảnh Y cũng chẳng nói rõ nổi vì sao, chỉ một cái báo thức không tắt thôi mà khiến cô ấy bực đến vậy, rồi không nhịn được lôi chuyện hôm qua ra tính sổ.
Cô ấy cũng không quan tâm mình có lý hay không. Trước mặt Hướng Sâm, cứ nổi nóng là cô ấy không bao giờ nén lại.
Cô ấy ngồi dịch ra ngoài, kéo giãn khoảng cách với Hướng Sâm, không chấp nhận lời xin lỗi: “Vậy tại sao chị lại cho đoàn nghỉ?”
Hướng Sâm thở dài bất lực: “Chị sợ em quá vất vả.”
Cảnh Y: “Em không vất vả! Em chỉ có bấy nhiêu cảnh, vất vả cái gì!”
Hướng Sâm vuốt mái tóc rối vì ngủ của mình, đầu óc hơi loạn. Không hiểu sao người vợ bình thường muốn “chị gái lạnh lùng” đến nơi, lại bỗng hóa cô nàng nhỏ nhặt như thế.
Cô thử nói lý: “Với lại sắp đến Đoan Ngọ rồi, chị nghĩ nhân dịp này để đoàn nghỉ ngơi điều chỉnh cũng tốt.”
Cảnh Y: “Chị nói nghỉ là nghỉ? Chị dư tiền không biết tiêu à? Tiền bồi thường một tuần rẻ lắm sao?”
Hướng Sâm bắt đầu nghi vợ bực bội có liên quan đến việc mang thai lần hai, trong lòng đã lên kế hoạch đưa cô ấy đi kiểm tra tổng quát.
Cô ngồi sát lại, nhìn dáng vẻ xù lông của vợ thấy buồn cười, trả lời nốt câu cuối: “Thì cũng không nhiều.”
“!”