Chương 2.2: Chị vui lắm à?

Quả nhiên, mới xuống chưa được hai tầng, Cảnh Y đã mệt, dựa vào tay vịn không chịu động. Cô ấy vốn “yếu đuối bẩm sinh”, đừng nói là tế bào vận động, kỹ năng sinh hoạt bình thường cũng chẳng giỏi giang bao nhiêu.

Bảo đi thang máy cô ấy lại không nghe: “Không, em cứ muốn đi cầu thang!”

Người nói câu này bướng bỉnh vô cùng. Rõ ràng đã hai mươi bảy tuổi, là mẹ của một đứa trẻ bảy tuổi, lại còn đang mang thai, nhưng đôi mắt Cảnh Y vẫn luôn trong trẻo sáng ngời như ngày đầu Hướng Sâm gặp cô ấy.

Nhìn biểu cảm ngang bướng kia, Hướng Sâm bật cười, một luồng yêu thương dâng lên không nói nên lời. Cô đi lên trước, khom lưng: “Lên đi, chị cõng em.”

Tấm lưng không rộng của người phụ nữ hiện ra trước mắt. Cảnh Y biết, alpha có vóc dáng gần như mình này thực ra rất có sức.

Cô ấy đặt tay lên vai Hướng Sâm, sự không hài lòng trong lòng cũng tan dần: “Được, để chị cõng em vậy.”

“Ừ!” Hướng Sâm hiểu tính kiêu hãnh của Cảnh Y quá rồi: “Lên nhanh nào, coi như chị năn nỉ em đấy.”

Hai người về nhà không bao lâu thì nhận được điện thoại của bố mẹ hai bên. Mỗi bên nghe xong một tràng dặn dò. Lúc này cô con gái Alpha của họ, Hướng Quân Cách, cũng tan học về.

À, giờ phải gọi là con gái lớn.

Như thường lệ, Hướng Quân Cách chào hai mẹ rồi lên lầu cất cặp, sau đó rửa tay, ngồi xuống sofa xem TV, quay lưng về phía hai người đang ân ái trong bếp nấu cơm.

Nói chính xác thì là Hướng Sâm nấu, còn Cảnh Y đứng cạnh được “đút cho ăn”.

“Tiểu Quân Cách ra đây, cơm xong rồi.”

Hướng Sâm vừa bưng món lên bàn vừa gọi con gái. Quay lại thấy Cảnh Y cũng đang bưng đĩa, cô vội đón lấy: “Em đừng đυ.ng vào mấy thứ này, ra kia ngồi đi.”

“Ừ.” Cảnh Y gật đầu, chẳng lạ gì cảnh Hướng Sâm giành hết việc. Cô ấy ngồi xuống đối diện Hướng Quân Cách, hỏi thăm vài chuyện trường lớp vài câu rồi vào thẳng đề: “Quân Cách này, con biết không, nhà mình sắp có thêm một người đấy.”

Hướng Quân Cách bày bát đũa cho ba người, ngẩng lên nhìn mẹ Omega của mình: “Mommy mang thai rồi?”

Cảnh Y: “Sao con biết?”

Vẻ mặt Cảnh Y ngẩn ra. Ai mà miệng nhanh thế?

Dám cướp mất quyền thông báo của cô ấy với con gái!

Hướng Quân Cách nhìn vẻ mặt mommy là biết mình đoán đúng. Cô bé gắp miếng thức ăn cho mình: “Con đoán.”

“Cái này cũng đoán trúng được à?” Cảnh Y liếc sang Hướng Sâm ngồi cạnh, kéo khóe môi tỏ rõ bất phục.

“Có gì mà khó đoán, mommy hỏi lộ rõ mà.” Hướng Quân Cách cắm cúi xúc cơm: “Mommy, người ta bảo mang thai làm ngốc ba năm, con thấy mommy không khá lên được đâu.”

“Ăn nói với mommy kiểu gì thế?” Hướng Sâm cười mắng con một câu, quay sang gắp cho người vợ vừa bị “đả kích nặng nề” một miếng: “Thôi nào vợ, ăn đi.”

Cảnh Y gắp miếng thịt xào bỏ vào miệng nuốt xuống: “Con gái lớn nhà chị ngày càng bớt dễ thương.”

Hồi nhỏ, trong lòng Cảnh Y, Hướng Quân Cách là cây kẹo hồ lô ngọt tới trời. Ngày nào tan làm cũng mong được về ôm cô bé ngoan của mình, Hướng Sâm xếp sau.

Nhưng con gái lớn dần, ý chí độc lập Alpha trong xương bắt đầu trỗi dậy, Hướng Quân Cách không dính mommy nữa, thậm chí từ khi vào tiểu học còn lĩnh hội được “kỹ năng cà khịa”, ngay cả mommy ruột đôi khi cũng không tha.

May là hai năm nay Cảnh Y đã quen với kiểu tương tác “thường xuyên thua cuộc” với cô bé nhà mình.

Nghĩ đến đây, cô ấy kết luận: “Xem ra sinh con thứ hai cũng có ích, ít nhất con gái Omega nhỏ sẽ không chọc tức em...”

Nghe câu đó, gió “cà khịa” của Hướng Quân Cách lập tức thổi tới: “Sao mommy biết chắc là em gái Omega? Lỡ là em trai Alpha nhỏ thì sao?”

Cảnh Y: “Xì xì xì! Không thể là con trai!”

Không phải coi thường con trai, chỉ là... cô ấy không hề có ý niệm đó.

Hướng Quân Cách không tranh luận với mommy, chuyển sang câu hỏi khác: “Thế mommy còn về đoàn phim không?”

Hỏi xong, cô bé cúi đầu chậm rãi ăn cơm như chỉ buột miệng. Thực ra ngay cả cô bé cũng không nhận ra, câu hỏi ấy mang theo mong chờ.

Hai năm nay Cảnh Y bận rộn công việc, dịp lễ Tết thường ở trong đoàn. Dù buổi tối có về nhà ngủ thì cũng chỉ kịp nói một câu “chúc mừng” với người nhà.

Những thứ như quây quần sum họp... gần như không tồn tại.

Hồi nhỏ Hướng Quân Cách không để ý, ở nhà ai chơi với cô bé cũng được. Nhưng dạo này nhìn ảnh gia đình bạn bè trong lớp thi nhau khoe, nói thật, cô bé thấy... ghen tị.

“Về chứ.” Cảnh Y vừa ăn vừa nói: “Ngày mai em là có thể về đoàn rồi.”

Nghe vậy, Hướng Sâm, nãy giờ im lặng ăn, bỗng nghẹn một cái: “Ờ... vợ ơi, chị đã xin nghỉ cho em với đoàn rồi...”

Câu nói của Hướng Sâm kịp thời xóa ánh thất vọng vừa le lói trong mắt Hướng Quân Cách, đồng thời thành công kéo toàn bộ sự chú ý của Cảnh Y về phía mình.

“Cái gì?” Cảnh Y đặt đũa xuống ngay: “Chị vừa nói gì? Nói lại xem?”

Hướng Sâm giải thích: “Không phải đâu vợ, đừng kích động, nghe chị nói. Sắp đến Đoan Ngọ rồi, đúng lúc em lại mang thai, chị nghĩ xin đoàn nghỉ sớm một đợt để cả ekip nghỉ ngơi điều chỉnh. Đạo diễn Mã cũng đồng ý rồi, tối nay họ ngưng quay.”

Khóe môi Cảnh Y nhếch lên không cảm xúc: “Đạo diễn Mã đồng ý? Nghỉ bao lâu? Thiệt hại của đoàn ai gánh?”

Hướng Sâm đã đưa tay vỗ lưng vợ: “Vợ đừng giận, giận hại thân, em còn đang mang thai em bé.”

Cảnh Y né tay Hướng Sâm: “Em đang hỏi.”

Hướng Sâm lập tức ngồi ngay ngắn, không dám động đậy, trả lời nghiêm túc: “Đạo diễn Mã thật sự đồng ý. Nghỉ... một tuần. Thiệt hại để chị gánh, Tiểu Tào đã chuyển tiền đền bù ngày công cho đoàn rồi.”

Cảnh Y: “...”

“Em không ăn nữa!” Cảnh Y đứng bật dậy, bỏ bữa ngay tại chỗ.

Hướng Sâm luống cuống đứng lên theo: “Không ăn sao được, ê, vợ ơi...”

Hướng Quân Cách nhìn hai mẹ cùng lên lầu, còn mình tiếp tục ăn. Nhai thêm hai miếng, cô bé vẫn không nhịn được mà nói với theo bóng lưng Hướng Sâm: “Này mẹ, đôi khi cái kiểu thiên vị của mẹ thật chẳng có lý lẽ gì.”