Chương 2.1: Chị vui lắm à?

Cảnh Y nghe dặn dò xong, cầm phiếu xét nghiệm bước ra khỏi phòng khám, phớt lờ đám phóng viên đứng đầy hành lang, đi thẳng đến sảnh thang máy.

Những khổ sở khi mang thai Hướng Quân Cách bỗng hiện về rõ ràng trong lời nói dịu dàng của bác sĩ, tâm trạng cô ấy lúc này cực kỳ tệ.

Sau lưng, câu hỏi của phóng viên nối đuôi nhau. Có lẽ vì ngại cô ấy đang mang thai nên họ không dám xông lên quá gần, nhưng từng câu từng câu nện xuống khiến đầu óc cô ấy thêm bực bội, cơn nóng giận vừa được bác sĩ dỗ dành một chút lại bùng lên.

Đúng lúc ấy, “ting” một tiếng, cánh cửa thang máy đợi mãi mới mở. Gương mặt cuống cuồng của Hướng Sâm hiện ra ngay trước mắt Cảnh Y.

“Vợ ơi!” Hướng Sâm thấy người trước mặt là Cảnh Y thì lập tức bước lên, giữ chặt hai cánh tay cô ấy, hỏi dồn: “Vợ ơi em không sao chứ? Sao lại đột nhiên dị ứng vậy?”

OK, cột đo giận của Cảnh Y chạm nóc.

Cô ấy hất mạnh tay Hướng Sâm ra, vỗ bốp tờ phiếu xét nghiệm vào người cô: “Cút đi, đồ lưu manh!”

Nói xong quay gót rời đi, để lại Hướng Sâm bị mắng mà sững sờ, ngay tại chỗ liền bị phóng viên vây kín.

“Cô Hướng, cô đặc biệt tới vì chuyện Cảnh Y mang thai phải không?”

“Cô Hướng, xin hỏi Cảnh Y mang thai được bao lâu rồi?”

“Cô Hướng, cô có định vì việc mang thai mà hạn chế công việc của Cảnh Y không?”

“Cô Hướng, cảm xúc của cô thế nào khi sắp đón con thứ hai?”

“Cô Hướng, xin hỏi có phải Cảnh Y không muốn sinh con thứ hai không?”

Bị dồn hỏi, mắt Hướng Sâm trợn to. Cô vội mở tờ phiếu xét nghiệm Cảnh Y vừa đập vào người mình, nhìn xong mắt còn tròn xoe hơn.

Trên đó ghi: Cảnh Y đã mang thai sáu tuần.

“Tránh ra! Tránh ra hết cho tôi!” Hướng Sâm lập tức đẩy phóng viên, chen khỏi vòng vây: “Vợ ơi! Vợ ơi đợi chị với!”

Phía trước, Cảnh Y không hề dừng chân. Hướng Sâm đành bước thật nhanh đuổi theo: “Vợ ơi, đi chậm thôi, bây giờ em đang mang thai.”

Cảnh Y ngoảnh lại lườm cô một cái, đi càng nhanh hơn, thẳng hướng cầu thang bộ. Hướng Sâm vội chắn trước: “Đây là tầng bảy đó vợ, em đi không nổi đâu.”

Cảnh Y tức đến cạn lời, đứng khựng lại, lại đưa tay đẩy Hướng Sâm ra để kéo giãn khoảng cách: “Em mang thai, chị vui lắm phải không?”

Hướng Sâm: “Tất nhiên rồi, em mang thai thì chị vui chứ.”

“Chị!” Cảnh Y nghẹn lời vì tức. Cô ấy kéo Hướng Sâm vào buồng thang bộ, hạ giọng chất vấn: “Thế là hôm đó chị tính sẵn rồi? Cố ý không dùng biện pháp phải không!”

Nghe vậy Hướng Sâm mới hiểu vợ nhà mình đang giận vì chuyện gì. Cô vội ôm người vào lòng, dỗ dành: “Chị nào dám chứ vợ, hôm đó chị thật sự quên.”

Tính theo ngày, Cảnh Y mang thai chính là lần tháng trước Hướng Sâm vào đoàn thăm cô ấy và ngủ lại. Khi đó đoàn phim quay ngoại cảnh trên núi ngoại ô, Hướng Sâm không yên tâm nên nhất quyết đi theo.

Tối ấy tan làm sớm, Cảnh Y ăn xong với Hướng Sâm trong lều rồi không ra ngoài nữa. No ấm nghĩ chuyện ấy, Hướng Sâm dã tính nổi lên, Cảnh Y nửa đẩy nửa chịu cũng không cản. Vậy mà xong việc Hướng Sâm lại bảo không mang theo thuốc ức chế.

“Thuốc ức chế” là loại dược tránh thai mới mấy năm gần đây, Alpha và Omega đều dùng được. Alpha phải uống trước khi quan hệ, Omega thì dùng được cả trước lẫn sau, hiệu lực dài nhất đến nửa tháng, lại hầu như không có tác dụng phụ. Từ khi ra mắt đã được khen ngợi rần rần.

Từ sau khi cưới, hai người vẫn dùng loại thuốc này. Cảnh Y vốn không để tâm, Hướng Sâm xót vợ nên không cho cô ấy uống, toàn tự mình dùng loại tác dụng dài.

Nhưng đợt đó đã quá hiệu lực liều gần nhất. Hướng Sâm không nhớ, Cảnh Y càng không thể biết.

Sáng hôm sau Hướng Sâm mới sực nhớ, Cảnh Y cũng không coi trọng, chỉ nói: “Thế đưa thuốc đây, em uống.”

Hướng Sâm cắn môi: “Cái đó... vợ, chị không mang...”

“Gì cơ? Chị không mang?” Cảnh Y đang ngái ngủ liền bị chọc cho tỉnh hẳn: “Không mang mà còn dám đυ.ng vào em!”

“Chị...” Hướng Sâm nắm tay vợ trong lòng bàn tay, hối hận thấy rõ: "Chắc không sao đâu, mới quá nửa tháng hai ngày.”

Cảnh Y thật muốn quay về hơn một tháng trước, tát tỉnh mình khi ấy: “Tỉnh lại đi Cảnh Y! Lời alpha nói trên giường thì tin làm gì chứ...”

Nhưng giờ nói gì cũng muộn, trong bụng cô ấy đã có một sinh linh bé nhỏ.

Cảnh Y thở dài bất lực: “Thôi kệ, dù sao bố mẹ hai bên vẫn luôn mong có cô con gái Omega nhỏ.”

“Đúng rồi vợ, chị cũng vẫn muốn có một cô bé Omega.” Thấy Cảnh Y không còn nghi ngờ, Hướng Sâm bắt đầu hí hửng bộc lộ niềm vui đón con thứ hai: “Vợ giỏi lắm, em vất vả rồi.”

Cảnh Y: “Giỏi cái đầu chị.”

Dứt lời, cô ấy quay người đi xuống tầng dưới, quyết rời khỏi nơi đã tuyên án cho cô ấy bước sang một giai đoạn mới của đời mình.

“Vợ ơi em định đi thang bộ thật à? Mệt lắm đó.” Hướng Sâm đuổi theo, đứng dưới hai bậc, nắm tay cô ấy hỏi.

“Em nhất định phải đi!”

“Được." Hướng Sâm cười cưng chiều, cô biết Cảnh Y thế nào cũng bướng với mình: “Chị đi với em.”