Chương 10.1: Tôi đến rồi

Điện thoại của hai người vẫn nối máy không ngắt. Hướng Sâm vừa lái xe vừa dịu giọng dỗ dành, cố làm cô omega non nớt kia bớt căng thẳng, còn bản thân thì vã mồ hôi.

Xe vừa lăn bánh không lâu, qua ống nghe Cảnh Y nghe tiếng phát thanh siêu thị. Lúc này cô ấy sắp bị cơn nóng thiêu mờ đầu óc, nhưng vẫn nhận ra Hướng Sâm đang đi mua thuốc ức chế cho mình.

Cô ấy khàn giọng, mơ màng nói: “Em muốn loại giảm khó chịu, không đau...”

Hướng Sâm đáp: “Ừ.”

Cô nhanh chân tới quầy thuốc ức chế, tìm đúng loại dành cho omega mà Cảnh Y nói, thanh toán xong liền lao xe về ngoại ô.

Trong thành mưa chưa lớn lắm. Lên đường ra ngoại ô, Hướng Sâm mới biết Cảnh Y không hề nói quá. Trời thế này, một mình leo núi chẳng khác nào liều mạng.

Cô hạ tốc độ xuống đôi chút, miệng vẫn an ủi: “Đừng lo.” Trong lòng thì sốt ruột không yên.

Tới chân núi đã qua nửa giờ. Bên kia, tiếng rên khẽ của Cảnh Y liên hồi, lúc thì hỏi còn bao lâu nữa, lúc lại bảo: “Chị đừng lên, trên núi nguy hiểm lắm, nóng chết em mất...”

Đỗ xe xong, Hướng Sâm không buồn che ô, sải bước lao lên bậc đá. Cô không dám chậm một giây.

Giữa đường vì vội, không nhìn kỹ, cô trượt chân ngã một cái. May mà Cảnh Y đang chìm trong cơn nóng, ý thức mơ hồ, không nghe được tiếng cô khẽ hự. Hướng Sâm bèn lấy cớ điện thoại sắp hết pin mà tắt máy.

Không cần giữ máy áp tai nữa, cô dồn toàn bộ chú ý lên con dốc trước mặt. Trong cơn mưa đổ như trút, Hướng Sâm cắm đầu leo lên.

Mưa quất ướt đẫm từ đầu đến chân, áo quần nặng trĩu, giày sũng nước. Cô quệt nước trên mặt, thoáng hối hận vì quá vội mà quên mua áo mưa ở siêu thị.

Đèn lối mòn le lói dưới màn mưa chỉ đủ soi đường. May ngọn cảnh sơn này không cao, cô liều mình bất chấp gió mưa, chỉ hai mươi phút đã tới đỉnh.

Người còn nhỏ giọt lộp bộp, Hướng Sâm đẩy cửa sảnh nhà dân bước vào, làm cô lễ tân giật mình, đồng thời kéo ánh nhìn của mấy ông chú còn đang nhậu trong phòng ăn.

Có người thấy bộ dạng ướt sũng của cô bèn cười đùa: “Ối dà, lại thêm người chẳng có chỗ ngủ.”

Hướng Sâm không để ý, đi thẳng tới quầy, đưa căn cước: “Làm ơn cho tôi hỏi phòng 117 ở đâu. Tôi là bạn đời của người thuê phòng.”

Trước đó Cảnh Y đã nhắn số phòng. Đến nơi, cô báo thẳng, không muốn phí thêm một giây.

Cô lễ tân tuy ngạc nhiên nhưng rất chuyên nghiệp, nhanh tay đăng ký, trả giấy tờ rồi chỉ đường: “Rẽ trái đi thẳng, phía tay phải.”

Hướng Sâm gật đầu cảm ơn, sải bước tới cửa phòng của Cảnh Y.

Đứng trước phòng 117, cô gõ hai tiếng: “Cảnh Y, là chị.”

Không nặng không nhẹ, bên trong lập tức có động tĩnh. Cảnh Y run rẩy mở khóa, còn chưa kịp nắm tay nắm cửa, Hướng Sâm đã đẩy bước vào.

Cô khép cửa bằng lưng, nghiêng người ôm nửa vai Cảnh Y từ khoảng cách an toàn, vì người cô vẫn ướt sũng, sợ dán sát sẽ khiến Cảnh Y khó chịu.

Cô nói: “Ổn rồi, chị đến rồi.”

Trong phòng toàn mùi pheromone của Cảnh Y, hương dâu dày đặc len vào mọi góc, ùa vào xoang mũi Hướng Sâm.

Cô suýt không kìm được.

May mà cái lạnh ngấm vào xương còn giữ lại chừng ấy lý trí, không cho cô thả mặc du͙© vọиɠ vừa bị gợi lên.

Cô định giơ tay xoa đầu, vỗ về vài câu, rồi lấy thuốc ức chế trong túi đưa Cảnh Y tiêm trước.

Nhưng chưa kịp làm gì, ngay khoảnh khắc cô nhấc tay, Cảnh Y đã kiễng chân, ngửa mặt, chuẩn xác chặn lên môi cô.

Cảnh Y chẳng còn bận tâm điều gì. Không một chút thẹn thùng thường ngày. Môi vừa kề đã lập tức đưa lưỡi, kéo Hướng Sâm chìm theo.

Bị hôn bất ngờ, Hướng Sâm sững sờ một nhịp rồi lập tức đáp lại. Cô cúi xuống quấn lấy, tay vung ra sau, dứt khoát tuột chiếc áo khoác ướt sũng.

Thực ra lớp áo trong cũng ướt. Cô không cởi nữa. Một tay ôm gáy Cảnh Y, một tay chống ở eo, vẫn giữ một khoảng hở nhỏ giữa hai người.

Cảnh Y không hài lòng. Cô ấy muốn sát lại, cố cọ vào lòng Hướng Sâm, nhưng Hướng Sâm lại dừng nụ hôn.

Cô nói: “Đừng nghịch.”

Cô thở sâu, nhẹ đẩy Cảnh Y ra, giọng hạ thấp: “Em tiêm thuốc ức chế trước đã.”

Không biết cô đã gồng bao nhiêu ý chí để không trượt theo mùi hương ấy.

Cô nghiêng đầu, khẽ thở dồn, vẫn giữ khoảng cách: “Người chị đang ướt, em đừng dựa vào.”

Cảnh Y mở to mắt, không tin nổi. Ánh mắt vẫn lấp lánh tình ý, môi động rồi mím, ấm ức rõ ràng.

Hướng Sâm không dám nhìn. Nhưng cô thật sự không thể thừa nước đυ.c thả câu lúc này, nếu không sau này biết nói làm sao.

Cô nghiêng mặt, không đối diện, đứng cách một bước, đặt tay lên vai dìu Cảnh Y ngồi xuống giường. Kệ cô ấy gắng gượng cựa quậy, cô cúi nhặt chiếc áo khoác dưới đất.