Vốn mùi này tập trung bên phía nhà ăn, sảnh không quá đậm. Lúc mới lên hành lang Cảnh Y không hề nhận ra.
Nhưng khi đám người bước đến, mùi cũng theo họ tràn tới, quấn quanh Cảnh Y, càng lúc càng gắt.
Có lẽ họ dính mưa nên cởϊ áσ ướt. Lúc này ngoài đám người không chỗ trú ngồi uống rượu thì chẳng còn ai. Thế là họ mặc kệ, áo quẳng một bên chưa vội mặc lại.
Vốn dĩ họ ngoan ngoãn ngồi trong phòng ngăn bằng bình phong. Nghĩ ra chuyện mải uống mà quên đặt phòng, mới sai một người đi hỏi. Cô lễ tân bảo hết phòng.
Vì thế kéo thêm vài người ra, cùng nhau năn nỉ xem có xoay xở được chỗ nào không.
Ai nấy đều phấn khởi vì có rượu. Mùi pheromone theo đó tản ra, lượn lờ khắp sảnh.
Cô lễ tân là beta nên không ngửi thấy. Mấy ông chú chỉ mải sốt ruột bàn chuyện mà chẳng để ý.
Dù có nhận ra thì với họ cũng chẳng sao. Chỗ đông người nào mà chẳng có pheromone va đập. Việc gì phải làm to chuyện.
Nhưng Cảnh Y chịu không nổi. Từ nhỏ cô ấy chưa bao giờ đi một mình đến nơi quá đông người. Thứ mùi đối với các ông chú là “ở đâu cũng thế”, với cô ấy thì quá sức đậm đặc.
Dù hai ba alpha vây lại không có ý xúc phạm, chỉ là quen thô mà vô tâm, vẫn làm chân tay Cảnh Y bủn rủn.
Cô ấy vội lùi, che mũi miệng, vừa rút về phía phòng vừa xin lỗi: “Xin lỗi, cháu không giúp được.”
Nói xong liền quay người, muốn quay về ngay. Một ông chú lại bước lên kéo tay: “Ê, đừng đi vội cô bé!”
Cú kéo lại làm Cảnh Y khựng lại. Ông ta vừa áp sát, làn mùi alpha hỗn tạp lại ập đến lần nữa. Toàn thân cô ấy nhũn ra, nóng bừng, gần như chống không nổi chính mình.
Cô ấy dốc sức đẩy ông ta ra, lại nói xin lỗi: “Cháu khó chịu quá, xin lỗi ạ.”
Dứt lời mặc kệ phía sau nói gì, cô ấy vùng vẫy chạy về phòng, gom hết sức còn lại đóng sập cửa.
Cửa vừa khép, Cảnh Y ngồi bệt xuống sàn, một tay yếu ớt áp lên tuyến thể đang nóng rực, cau mày tức giận.
Cô ấy bị mùi pheromone alpha của đám người kia kích phát, kỳ phát tình đến sớm...
Cơn nóng phát tình từng đợt trào lên, từ tuyến thể lan khắp người. Cảnh Y vịn tường đứng dậy, trước hết khóa trái cửa.
Rồi kéo cơ thể bủn rủn về giường, kéo chăn trùm kín. Cô ấy không muốn mùi pheromone của mình tản ra quá nhiều, bèn trùm lại, dù biết làm vậy cũng chẳng ngăn được bao nhiêu.
Cảnh Y không mang thuốc ức chế. Kỳ phát tình của cô ấy rất đúng hẹn, nên chưa từng lo xa mà mang theo. Không ngờ lần này lại gặp chuyện.
Cô ấy chưa từng thực sự trải qua cảm giác khó nhẫn của phát tình. Những lần trước đều tiêm ức chế đúng giờ, đâu biết cơn sốt phát tình có thể hành người khổ sở đến thế.
Càng không ngờ chỉ ở chỗ nồng mùi alpha vài phút đã bị kích phát sớm cả một tuần.
Tiết sinh lý hồi trung học vì nhiều lý do cô ấy học không đầy đủ. Nên cô ấy không biết một omega chưa được đánh dấu tuyệt đối không nên đơn độc tới nơi tập trung alpha. Một khi bước vào vùng pheromone alpha hỗn tạp thì không bị kích phát mới là lạ.
Cảnh Y dần mụ mị. Làn sóng ham muốn dâng cao muốn nhấn chìm cô ấy. Mắt cô ấy ướt nước, toàn thân rũ mềm, bất lực không cách nào.
Đúng lúc cô ấy sắp không nén nổi mà rên thành tiếng, túi áo khoác đặt trên ghế cạnh giường rung lên. Liền theo đó là tiếng chuông.
Hướng Sâm gọi tới.
Âm thanh ấy như sợi dây kéo cô ấy khỏi lửa nóng. Dù chính Cảnh Y cũng không biết, nghe điện thì giúp được gì.
Cô ấy trườn dậy, quấn chăn, quỳ ngồi trên giường, vươn tay với điện thoại, bấm nghe. Giọng khàn hẳn: “A lô...”
Hướng Sâm: “Cảnh Y? Sao thế?” Cô lập tức nhận ra có gì không ổn, nhíu mày hỏi: “Sao giọng em...”
Cảnh Y: “Kỳ phát tình của em đến sớm.” Cô ấy không đợi Hướng Sâm hỏi, dốc một hơi nói ra, giọng khàn lẫn nghẹn mũi, vừa bất lực vừa tủi: “Em đang ở nhà dân trên đỉnh núi. Làm sao bây giờ Hướng Sâm, em khó chịu lắm...”
Mới nói mấy câu, cơn nóng càng khó chịu. Cô ấy bắt đầu khóc: “Em không mang ức chế, khó chịu quá, nóng thật sự...”
Hướng Sâm: “Em...” Cô muốn hỏi sao lại phát sớm.
Nhưng cô thở ra một hơi, chưa vội hỏi. Trước tiên trấn an: “Đừng sợ, em đừng sợ. Chị đến với em.”
Nghe vậy, Cảnh Y càng khóc to: “Chị đến kiểu gì? Mưa lớn thế này chị lên núi không được đâu...”
Hướng Sâm: “Chị sẽ tới.” Cô đứng bật dậy, tiện tay với chiếc áo trên mắc, mặc vào, sải bước ra ngoài: “Chị đến ngay. Em cố chịu một chút, đừng sợ.”
Giọng trầm của Hướng Sâm truyền qua tai như có tác dụng an thần. Cảnh Y bất giác nghe theo. Cô ấy dần nín, siết chặt điện thoại, khẽ đáp: “Vâng.”