Chương 8.1: Cho chạm không?

Vừa nghe câu đó, toàn thân Cảnh Y khựng lại một thoáng.

Hai năm nay Hướng Sâm luôn rất “giữ mình”, lại đúng giai đoạn Cảnh Y ôn thi đại học, ngoài những kỳ nghỉ dài ra thì hai người gần như không gặp.

Tuyến thể của Cảnh Y, Hướng Sâm càng chưa từng chạm vào.

Vẫn còn ôm nhau, người Cảnh Y cứng đờ. Cô ấy đẩy khẽ Hướng Sâm, mặt đỏ rồi đến vành tai, kéo theo cả cổ cũng ửng hồng. Cô ấy hé môi muốn nói gì đó: “Chị...”

Giữa trưa chính hạ, người qua lại có liếc đôi bạn ôm nhau bên đường rồi cũng đi tiếp. Ngoài hai kẻ đang bị tình yêu làm cho mụ mị thì chẳng ai muốn chịu đựng cái nóng như thiêu như đốt.

Thế là Hướng Sâm càng to gan. Cô vẫn ôm Cảnh Y, nghiêng mặt áp bên tai cô ấy, kiên nhẫn chờ cái “chị...” kia nói tiếp thành câu.

Nhưng “chị” mãi mà chẳng thành lời. Càng nghĩ, Cảnh Y càng bối rối. Lần đầu cô ấy nghe từ miệng Hướng Sâm câu gợi ý trêu đùa đến vậy, hoàn toàn không đỡ nổi.

Cô ấy cũng chẳng hiểu sao chuyện lại thành ra thế. Giữ nguyên tư thế trong vòng tay người kia, Cảnh Y quên cả phản ứng, ngơ người.

Ai ngờ Hướng Sâm còn lấn tới. Thấy cô ấy rúc trong ngực mình thẹn thùng, cô khom xuống chút, cố ý để chóp mũi cọ khẽ vào cái nơi mềm sau gáy nơi tuyến thể ẩn dưới da: “Hửm? Cho chạm không?”

Đây là lần đầu cô dám tiến gần tuyến thể của Cảnh Y. Hướng Sâm cao hơn nửa cái đầu. Mỗi lần ôm, góc độ luôn vừa vặn để “khóa” Cảnh Y trong hõm vai, và cô luôn cố ý né không chạm vào tuyến thể.

Một là sợ lỗ mãng đặt tay lên “cấm địa” của một omega như Cảnh Y sẽ bị xem là đồ lẳиɠ ɭơ. Hai là...

Cô sợ một khi chạm vào thì thật sự khó mà kiềm chế...

Nhưng khi Cảnh Y vừa rồi thản nhiên giới thiệu cô trước mặt người khác là “Alpha của em”, Hướng Sâm có cảm giác mình bị bắn bởi một trận mưa tên của Cupid, mũi tên nào trên đầu cũng khắc chữ “Cảnh Y”.

Sự xao xuyến hòa với thỏa mãn ấy khiến cô quên hết dè chừng, chỉ muốn gần Cảnh Y thêm chút nữa.

Vả lại, cô theo đuổi người ta trọn ba năm rồi, chạm một cái tuyến thể thì đã sao. Bao cặp đôi omega vừa tròn mười tám đã cưới đầy ra, như vậy còn là quá... giữ kẽ.

Nhưng Cảnh Y dù sao vẫn là một omega trắng trong, chưa trải qua gì. Giữa nơi đông người mà bị áp sát vào tuyến thể, mặt cô ấy ửng đỏ ngay.

Đây là giữa phố đấy.

Cô ấy đẩy phắt Hướng Sâm ra, mắt trợn tròn, run run đưa tay che gáy, trông vẫn chưa hoàn hồn.

Chỉ một sự cọ rất nhẹ, Cảnh Y thấy như có luồng điện chạy khắp người. Tê tê ngứa ngứa khiến cô ấy rùng mình. Cảm giác lạ lẫm chưa từng trải ập thẳng lên não.

Nơi chưa từng ai chạm đến bắt đầu nóng dần. Mồ hôi túa ra khắp người. Cô ấy không hiểu vì sao mình phản ứng mạnh đến vậy. Rõ ràng xem phim thấy người ta còn... quá mức hơn, mà vừa tiếp tục vừa trò chuyện tỉnh bơ...

Thấy phản ứng ấy, Hướng Sâm cũng hoảng. Cô hối hận vì không giữ chừng mực. Hai tay vội giơ lên trong khoảng không như đầu hàng, ra điều không dám manh động: “Chị... Chị sai rồi Cảnh Y, em đừng sợ...”

Cảnh Y không sợ. Cô ấy chỉ chưa quen, chưa kịp phản ứng thôi.

Nhìn Hướng Sâm cẩn thận lo lắng cho mình, chút lúng túng dở dở ương ương liền tan. Cô ấy bật cười: “Em có gì mà phải sợ?”

Giọng điệu thả lỏng ấy không giống giả vờ. Rõ là cô ấy không để bụng chuyện Hướng Sâm bất ngờ áp sát tuyến thể. Hướng Sâm lúc này mới yên tâm, hạ tay, bước lại nắm lấy tay cô ấy.

Cô không muốn xin lỗi cho chuyện đó. Khoảnh khắc chóp mũi lướt qua, mùi dâu tây từ pheromone hôm nay đậm hơn mọi khi khiến cô mê mẩn. Nếu sau này còn cơ hội...

Thôi... Từ từ đã.

Cô lắc đầu, chặn mình khỏi những suy nghĩ xa hơn, xoa xoa tay Cảnh Y, chuyển đề tài: “Nóng lắm phải không? Đi nhanh, chị đưa em ra ngoài.”

Hai người đứng dưới hàng cây hơn chục phút. Dẫu có bóng mát, hơi nóng từ mặt đường vẫn bốc lên. Lại còn ôm nhau suốt, ai nấy đều đẫm mồ hôi.

Nhất là Cảnh Y. Ba mươi mấy độ đã đủ oải, tuyến thể lại bị một động tác rất nhỏ làm nóng bừng, cả người cô ấy bức bối.

Nghe Hướng Sâm bảo ra ngoài, cô ấy gật đầu lia lịa: “Đi đi đi, ở thêm em tan chảy mất!”

Hướng Sâm lái xe đến. Hai trường chỉ cách một con phố, đi bộ mười mấy phút là tới, nhưng cô muốn đưa Cảnh Y đi ăn trưa cho tử tế nên quyết định chạy xe đến chỗ ăn ngon.

Ngày đầu đại học của Cảnh Y không thể “ăn tạm” ở phố ẩm thực cạnh trường được. Sau này rảnh, Hướng Sâm còn nhiều thời gian dắt cô ấy ra đó.

Lên xe, bật điều hòa, Cảnh Y mới thấy dễ chịu. Tuyến thể âm ấm cũng lặng yên rồi. Cô ấy ngả vào ghế phụ, thở phào khoan khoái.