Chương 7.2: Vẻ đẹp tuyệt sắc

Cảnh Y: “Sao chị lại sang đây?”

Cô ấy ôm chầm lấy Hướng Sâm, cả người hân hoan phả nhiệt, lực ôm chẳng hề nhẹ, làm Hướng Sâm lùi một bước.

Hướng Sâm cười, siết vòng tay, vuốt tóc mái bị gió làm rối: “Chị đến đón người yêu đi ăn cơm.”

Cảnh Y nghe xong càng hớn hở, nới tay đang ôm eo, kiễng chân hôn “chụt” một cái: “Yêu chị chết mất.”

Ôm ấp dính nhau một lúc, Cảnh Y mới thấy nóng, từ từ buông tay, chuyển sang nắm tay dắt nhau trên lối mòn dưới tán cây. Hai người quá đẹp, kéo theo không ít ánh nhìn.

Trong số đó có cả một đàn anh Alpha từng tới bắt chuyện. Đi đối diện, anh ta gọi với. Cảnh Y nghiêng đầu, anh ta lập tức chạy tới, đứng chắn trước mặt, không khách khí: “Đi đâu thế? Ăn cơm à?”

Cảnh Y biết người này thuộc hội sinh viên nên vẫn lễ phép: “Vâng, bọn em đi ăn.”

Đàn anh gật đầu, đảo mắt sang Hướng Sâm: “Đây là ai?”

Hướng Sâm nhướng mày, thầm than “đào hoa” của cô bạn gái nhỏ. Cô định tự giới thiệu, tiện thể “tuyên quyền sở hữu”, nhưng chưa kịp mở miệng thì Cảnh Y đã nói: “Bạn gái em, chị ấy là Alpha của em.”

Nếu câu “bạn gái” đầu còn khiến đàn anh không để tâm, thì vế sau đủ làm sắc mặt đổi liền. Chỉ cần tam quan ngay ngắn một chút là sẽ không còn ý định theo đuổi.

“Alpha của em” nặng ký hơn “bạn gái” rất nhiều.

“Bạn gái” có thể hàm nghĩa vài khả năng, hờ hững hay nghiêm túc đều có. Nhưng gọi là “Alpha của em” nghĩa là Cảnh Y đã nhận định người đó, sẵn lòng làm omega của cô, thậm chí sẵn lòng để cô đánh dấu.

Đàn anh khựng nửa giây, rồi mặt đổi mấy lượt, cuối cùng lắp bắp: “Vậy... vậy hai em đi đi, hẹn gặp lại.”

Cảnh Y: “Tạm biệt.”

Cô ấy không biết đàn anh hội sinh viên này là một “cái miệng siêu to khổng lồ”. Chuyện cô ấy “có Alpha” vừa nói ở đây, chưa nửa ngày đã truyền khắp tai những người quen cô ấy trong trường.

Nhưng Cảnh Y không bận tâm, càng hay, coi như dọn hết đào thối.

Chào đàn anh xong, Cảnh Y nắm tay Hướng Sâm đi tiếp, định ra cổng tìm quán lấp bụng. Cổ tay vừa kéo, chân vừa bước thì phát hiện Hướng Sâm đứng yên.

Cảnh Y quay lại: “Chị sao thế, đi nào?”

Hướng Sâm mím cười. Cô hơi kéo tay, dứt khoát kéo Cảnh Y về, ôm gọn vào lòng, cúi xuống nhìn cô omega còn chẳng biết nguy hiểm.

Hướng Sâm: “Em vừa nói chị là gì của em?” Giọng đã trầm xuống.

Cảnh Y vẫn ngơ ngác: “Bạn gái em, sao nữa?” Cô ấy giãy nhẹ không thoát. Giữa trưa, họ chưa đứng hẳn trong bóng cây, ôm lâu nóng chết đi được.

Thấy Hướng Sâm bỗng “làm ầm ĩ”, cứ ôm chặt không buông, Cảnh Y bực, dứt khoát thôi giãy, hếch cằm nói: “Ba năm trước chị tỏ tình với em chị quên rồi à? Giờ không nhận nữa?”

Thực ra cô ấy biết Hướng Sâm sao mà quên. Hai người yêu nhau đã lâu, hình ảnh Hướng Sâm bưng bánh, căng thẳng tỏ tình sau kỳ thi tốt nghiệp cấp hai còn rõ như in.

Nhưng Hướng Sâm không chạm vào chuyện ấy, chỉ siết nhẹ, dịch cả hai vào sâu bên lối nhỏ: “Không phải câu đó. Chị hỏi, em vừa nói chị là gì của em?”

Ánh mắt cô nghiêm, tình ý càng sâu. Lúc này Cảnh Y mới hiểu cô đang hỏi vế sau...

Tính từ sinh nhật mười sáu đến nay đã ba năm. Trong thời gian ấy hai người yêu nhau rất “ngoan”, nhiều lúc còn “ngoan” hơn lúc chưa tỏ tình.

Ngay cả khi Cảnh Y mười tám, bước vào kỳ phát tình, bố mẹ hai bên đã đồng ý chuyện tình cảm của họ, cả hai vẫn không vượt ranh giới, yêu thì cứ yêu, kỳ đặc biệt không gặp, ai dùng thuốc ức chế của người nấy.

Cô ấy chậm một nhịp mới thẹn, lảng ánh nhìn, cúi đầu: “Chị là Alpha của em.” Rồi còn cứng miệng: “Sao, không được à?”

Hướng Sâm: “Được.” Cô hít sâu, ôm chặt hơn, vùi mặt vào hõm cổ, khẽ hít mùi dâu tây còn phảng phất: “Tất nhiên là được.”

Cảnh Y bị cô làm cho đỏ mặt, đảo mắt nhìn người qua kẻ lại, cong cổ né về sau: “Được rồi, nhiều người nhìn kìa.”

Biết giữa trưa mà ôm mãi ngoài đường sẽ bị xem như trò vui, Hướng Sâm dẫu không nỡ cũng đành nới tay.

Cô dụi nhẹ lên vai áo Cảnh Y mới ngẩng đầu. Nhìn đôi má ửng hồng kia, cô không nhịn được, hạ giọng gọi: “Cảnh tiểu Y.”

Cảnh Y: “Ừm?” Hai người tách ra một khoảng. Cô ấy đỏ mặt, mắt chẳng biết đặt đâu, cuối cùng nhìn mũi giày mà đáp.

Hướng Sâm nhịn rồi lại không nhịn nổi, kéo sát khoảng cách vừa mở, ghé bên tai, khàn giọng: “Alpha của em đang hơi thèm... tuyến thể của em.”