Thật sự không thể trách khi đến thai thứ hai mà Cảnh Y và Hướng Sâm vẫn lúng túng. Năm đó, khi biết mang thai bé Quân Cách, Cảnh Y đã có bầu gần ba tháng.
Khám thai trực tiếp qua tuần 11 là đã biết tình trạng thai. Bởi vậy lần này khi làm xong siêu âm B mà chỉ nghe một câu “mọi thứ bình thường” rồi bị mời ra luôn, hai người ngơ ngác.
Họ quay lại gặp bác sĩ, nghe xác nhận kết quả tốt, ôm nhau rời bệnh viện, lên xe. Hướng Sâm đặt tay lên bàn tay Cảnh Y đang vuốt ve bụng mình, mỉm cười.
Cảnh Y cũng cười. Tâm trạng của hai người lúc này khác hẳn lần đầu.
Khi ấy và bây giờ đúng là một trời một vực. Thứ lấn át cảm giác căng thẳng hay phấn khích là hoang mang.
Cảnh Y hoang mang vì mới vào đại học đã mang thai, tuổi thanh xuân đẹp đẽ như khép lại.
Hướng Sâm hoang mang vì còn chưa tốt nghiệp đã để Cảnh Y có thai, sợ bị bố mẹ hai bên mắng, càng sợ chăm sóc không chu toàn cho cô ấy.
Mà nói thật, năm đó là một “tai nạn” ngoài dự liệu.
Tám năm trước, sau kỳ thi đại học, Cảnh Y đăng ký Ảnh Đại, trường ở cạnh trường của Hướng Sâm, thuận lợi nhập học, thành đàn em kém cô một khóa ở trường bên.
Cả hai mong chờ ngày ấy lắm, vì tuy quen nhau từ nhỏ nhưng chưa từng học cùng một thành phố.
Chỉ mỗi dịp nghỉ đông hè, khi Cảnh Y về nhà ngoại chơi, họ mới được gần nhà gặp nhau chừng hai ba tháng.
Nên khi có cơ hội thay đổi, chọn trường đại học, Cảnh Y gần như không cân nhắc gì khác, trên phiếu chỉ điền duy nhất Ảnh Đại.
Vừa đặt chân vào Ảnh Đại đã có vô số người theo đuổi. Ở ngôi trường nghệ thuật nơi nhan sắc nói chung vốn cao, Cảnh Y vẫn là một vẻ đẹp tuyệt sắc.
Cô ấy buộc đuôi ngựa cao, tóc nhuộm xám khói, mặc váy hai dây, kéo vali sải bước vào trường. Giữa hè nắng đổ, làn da cô ấy trắng như phát sáng, đôi mắt mang cảm giác rung động chớp chớp, tinh nghịch mà cuốn hút.
Dọc đường có mấy Alpha đến “ra mắt” đều bị cô ấy khéo léo từ chối. Tân sinh viên khác thì tò mò nhìn quanh, gặp ai cũng gật đầu xã giao mong để lại ấn tượng tốt.
Cảnh Y thì không. Cô ấy chẳng mấy muốn nói chuyện với ai, chỉ muốn làm thủ tục thật nhanh để đi tìm “Hướng Tiểu Sâm” của mình.
Thật ra Hướng Sâm lớn hơn Cảnh Y một tuổi. Nhưng lần đầu Cảnh Y gặp Hướng Sâm, người lớn xung quanh đều cười gọi “Hướng Tiểu Sâm”, thế là cô ấy học theo. Sau này người lớn bảo đổi sang gọi “chị”, cô ấy cũng chẳng nghe.
Hướng Sâm không hề giận, mặc cho cô ấy vô tư “không lớn không nhỏ” suốt mấy năm.
Năm đó Hướng Sâm học năm hai tài chính, lịch học dày, nhập học cũng sớm. Đúng ngày Cảnh Y báo danh, buổi sáng cô kín lịch mấy tiết của giáo sư già, không “trốn” được.
Hai người hẹn nhau để Cảnh Y nghỉ ở nhà ngoại, trưa cô tan học sẽ về đón rồi đưa đi báo danh.
Bề ngoài Cảnh Y gật đầu “ok”, nhưng sáng hôm sau lại dậy sớm, từ chối mãi chuyện ông ngoại đưa đi, tự kéo vali tới trường.
Cô ấy muốn làm xong thủ tục sớm để đi đón Hướng Sâm tan học, chứ không muốn để Hướng Sâm phải nghỉ buổi chiều vì mình.
Nhưng dù tính kỹ thì Cảnh Y vẫn đánh giá cao bản thân quá. Mọi thứ còn ổn, cho đến khi vào ký túc xá dọn giường, cô ấy mới biết chăn đệm mà ngày thường thấy mẹ làm “nhẹ tênh” chẳng hề dễ.
Mặt trời lên đứng đỉnh, Cảnh Y mới dựng xong chỗ ngủ. Đeo chiếc túi nhỏ định chạy sang trường bên đón Hướng Sâm thì điện thoại reo.
Hướng Sâm đứng dưới khu ký túc xá nữ của Ảnh Đại, né trong bóng cây, ngửa mặt nhìn dãy cửa sổ mở toang, mong bắt gặp bóng dáng ai đó đang thò đầu ra.
Cảnh Y nghe máy: “A lô, Hướng Tiểu Sâm, chị tan học rồi à?”
Hướng Sâm: “Ừ, tan rồi.”
Cảnh Y: “Á, nhanh thế...” Cô ấy liếc giờ, quả nhiên đã qua tiết. Khóe môi kéo xuống, hơi không vui: “Em còn định đi đón chị cơ.”
Hướng Sâm: “Em đón chị?” Cô vẫn đứng dưới khu ký túc, không nói mình đã sang Ảnh Đại và cũng đã hỏi phòng báo danh của Cảnh Y, chỉ hỏi: “Chẳng phải nói sẽ đợi ở nhà, chị xong về đón em sao?”
Nghe vậy, Cảnh Y mới sực nhớ mình lại “tiền trảm hậu tấu”. Trước đây cũng đôi lần cô ấy nổi hứng làm trước, không báo để Hướng Sâm đỡ công chạy.
Cô ấy ậm ừ: “Em...”
Hướng Sâm: “Được rồi, xuống đi.” Cô không trêu nữa: “Chị biết em chẳng chịu ngồi yên đâu. Mau xuống, chị ở dưới ký túc của em.”
“?”
Cảnh Y sững một nhịp rồi mừng rỡ, khóe môi cong vυ"t. Cô ấy vừa nói vừa phi xuống lầu, ra đến tầng một là đã thấy Hướng Sâm đứng đằng trước, cúp máy, cô ấy chạy chậm tới.