Chương 5.2: Hẹn gặp lại nhé

Hướng Sâm dậy sớm, xuống bếp chuẩn bị bữa sáng, bày hai phần lên bàn rồi lên tầng gọi người.

Trong phòng nhỏ, Hướng Quân Cách đã dậy, đang thay đồng phục trước giường. Thấy mẹ đẩy cửa vào, cô bé buột miệng: “Biết rồi.”

Hướng Sâm: “Xuống ăn sáng.”

Hướng Quân Cách: “Vâng.” Cô bé tiếp tục chỉnh lại cà vạt nhỏ.

Gọi xong con gái, Hướng Sâm trở lại phòng ngủ chính. Cảnh Y vẫn say. Cô đến bên giường, khẽ gọi hai tiếng, người không đáp, vẫn ngủ, cô bèn không gọi nữa, lặng lẽ xuống lầu.

Bữa sáng là sữa và bánh mì nướng đơn giản. Hướng Sâm làm ấm phần của Cảnh Y để riêng, rồi gọi Hướng Quân Cách vừa từ cầu thang bước xuống lại dùng bữa.

Ở bàn ăn, hai mẹ con yên lặng đối diện. Sắp ăn xong, Hướng Sâm nói: “Chút nữa mẹ đưa con đến trường.”

Hướng Quân Cách ngạc nhiên ngẩng đầu, hộp sữa vừa nhấc lên lại đặt xuống, có phần được ưu ái mà bối rối: “Mẹ đưa con ạ?”

Không trách cô bé thấy kỳ lạ. Từ ngày đầu vào tiểu học được mẹ đưa đi một lần, cô bé chưa từng ngồi một mình trên xe của mẹ đến trường nữa.

Vì công ty của mẹ và trường của cô bé ở hai hướng, đi về rất phiền. Nhưng đó chưa phải lý do chính. Chính là vì mẹ còn phải đưa mommy.

Vậy nên cũng là trẻ mới đi học, Hướng Quân Cách chỉ có số phận được tài xế đưa đón.

Dẫu ngạc nhiên, cô bé nhanh chóng hiểu ra: Hôm nay mommy không đi làm, nên mẹ mới có “cơ hội hồi tâm”.

Nghĩ thông, cô bé gật đầu, tiếp tục uống sữa, vừa uống vừa nói: “Ồ, vì hôm nay không phải đưa mommy nữa.”

Nghe vậy, Hướng Sâm lắc đầu, giải thích: “Không phải, vì hôm nay mẹ phải đưa mommy đi khám thai.”

Hướng Quân Cách: “Vậy nên?”

Hướng Sâm: “Nhưng mẹ còn chưa nói cho mommy, đợi mommy dậy rồi mình đi.”

Xin hỏi điều ấy thì có liên quan gì đến việc đưa con đi học không?

Hướng Quân Cách dốc nốt hộp sữa, lại hỏi: “Rồi sao nữa?”

Thấy con ăn xong, Hướng Sâm đứng dậy ra phòng khách lấy cặp, vừa đưa cho con đeo vừa nói tiếp: “Mà mẹ hơi kích động, không ngủ lại được. Tiện thể đưa con đến trường, lúc về chắc mommy tỉnh rồi.”

Hướng Quân Cách: “Ồ.”

Đáng ra không nên hỏi.

Hai mẹ con Alpha cùng lên xe. Hướng Quân Cách ngồi ghế sau, ôm cặp nhìn ra cửa sổ, không biết nghĩ gì mà bỗng cười. Cô bé nhổm người tới, hồ hởi: “Mẹ ơi, mommy nói chưa?”

Hướng Sâm đang lái xe, nhìn con qua gương chiếu hậu: “Nói gì?”

“Nhà mình sẽ về ngoại ăn Tết Đoan Ngọ!”

Giọng Hướng Quân Cách phấn khích, vui ra mặt, bộc lộ mong chờ được về B thị. Trông cô bé mừng rỡ hết biết.

Hướng Sâm bị cái hứng đó làm bật cười, trêu: “Vui thế cơ à? Con nhớ bà ngoại đến vậy sao?”

“Con dĩ nhiên nhớ bà ngoại.” Hứng qua, cô bé lập tức thu mình, tựa lưng ghế, chớp chớp mắt, không biết đang tính toán gì, giọng hơi thiếu tự tin: “Sông có đua thuyền rồng cũng vui ạ.”

“Ừ.” Nghe đến đoạn sau, Hướng Sâm cũng nhớ lại chuyện thú vị của năm trước, bèn cố ý hất cằm: “Còn mấy bạn nhỏ đi xem thi cũng rất dễ thương.”

“!”

Bị mẹ nhắc thẳng, Hướng Quân Cách hơi ngượng. Nhưng hiếm khi cô bé không “cà khịa” lại, chỉ gật đầu đồng tình: “Đúng là rất dễ thương.”

Quê mẹ của Cảnh Y, B thị, là thành phố phương Nam, lại nằm ven sông. Mỗi mùa Đoan Ngọ đều tổ chức đua thuyền rồng, người người đứng dọc bờ xem, náo nhiệt vô cùng.

Còn A thị, nơi Hướng Sâm lớn lên, là thành phố nội địa phương Bắc, không có điều kiện đua thuyền rồng.

Vì vậy hàng năm Cảnh Y vẫn đưa cả nhà ba người về ngoại đón Đoan Ngọ để con cảm nhận không khí.

Năm ngoái, do lịch quay, Cảnh Y không thể rời A thị, nên bàn với Hướng Sâm hủy kế hoạch về ngoại.

Hướng Sâm dĩ nhiên không ý kiến. Nhưng ai ngờ Hướng Quân Cách nghe tin lại không vui, thậm chí tự gọi cho bà ngoại nói cô bé muốn một mình đi xem đua thuyền rồng.

Bà ngoại, Giang Vãn, lập tức đồng ý, bay tới đón cháu ngay.

Đi thì bà ngoại tự tay đón, về không thể phiền bà đưa lại, nên ngày cuối của kỳ nghỉ, Hướng Sâm đến B thị rước con.

Vừa đến nơi, mẹ vợ đã kéo cô kể mãi, hoảng hồn nhắc chuyện lúc xem đua thuyền rồng suýt lạc mất Hướng Quân Cách.

Nghe xong, Hướng Sâm nghiêm mặt “thẩm vấn” con gái một trận. Rồi mới biết, lúc ấy Hướng Quân Cách chạy đi tìm một chị gái từng gặp năm trước.

Ngọn nguồn bất ngờ làm cả nhà dở khóc dở cười, cũng nhờ thế biết vì sao cô bé nhất mực đòi về B thị dịp Đoan Ngọ.

Vào dịp Đoan Ngọ năm trước nữa, trước khi xem đua thuyền, Hướng Quân Cách theo Cảnh Y vào nhà vệ sinh ở công viên. Vì sơ ý, cô bé va đổ bình hoa trang trí trên bồn rửa. Bình khá chắc, rơi xuống đất không vỡ, lăn lông lốc tới chân một cô gái.

Cô gái nhặt bình lên, đặt lại trên bồn, mỉm cười quan tâm: “Em gái có bị thương không?”

Hướng Quân Cách nhìn cô gái omega cao hơn mình cả cái đầu đứng trước mặt, mỉm cười nhìn mình. Cô bé bỗng quên cách nói, chỉ ngơ ngác gật đầu.

Cô gái vẫn cười, nụ cười rất ấm áp: “Không sao là tốt rồi, sau này phải cẩn thận nhé.” Nói xong liền rời đi.

Đúng lúc đó Cảnh Y đi ra, nắm tay con gái, dắt đi luôn.

Ra đến một quãng, Hướng Quân Cách mới sực nhớ mình chưa kịp nói cảm ơn. Quay đầu lại thì chẳng còn thấy gì nữa.

Cô bé tưởng chị ấy chỉ là người qua đường một lần gặp. Ai ngờ lúc xem xong, trên đường rời sân, cách hai ba hàng người, cô bé bỗng thấy chị ấy ngay gần cạnh, váy trắng, khóe môi cong cười.

Khi ấy Hướng Sâm đi phía trước che chắn để đừng ai xô trúng Cảnh Y, Cảnh Y cúi đầu kéo tay con bám sát sau lưng cô ấy, sợ người ta nhận ra mình. Không ai để ý con gái đang chào ai.

Còn chị ấy cũng trông thấy Hướng Quân Cách, mỉm cười vẫy tay: “Hẹn gặp lại nhé!”