Chương 9

Việc buộc phải nói tin tức này cho người khác đã khiến chú sư tử lớn có tính chiếm hữu mạnh mẽ này rất khó chịu, nếu còn rụng thêm hai sợi tóc... Adela không hiểu sao thấy lạnh sống lưng, vội vàng dập tắt ý nghĩ đáng sợ đó.

Nghĩ đến điều gì, anh giơ tay gửi cho Colin một tin nhắn.

Adela: [Cậu ấy rất nhát gan, cậu nhớ giữ dạng hình người nhé.]

Còn bên này, Colin nhanh chóng đeo thiết bị liên lạc vào, không thèm chào hỏi quản gia, liền lái phi thuyền thẳng tiến đến hành tinh vùng cấm.

Còn những người khác? Giấu thì không giấu được, nhưng để liên lạc được thì mất không ít thời gian. Chuyện này vô cùng khẩn cấp, nên cứ đón người nghi là con người này về trước đã.

Mạnh Kiều Tây khẽ cử động, dần dần tỉnh lại. Cậu chưa bao giờ ngủ thoải mái như vậy, cứ như thể đã ngủ bù hết những giấc ngủ thiếu thốn suốt hai mươi mấy năm trước. Giữa chừng, cậu dường như còn cảm thấy có người đang gọi điện thoại, nhưng không lâu sau lại yên tĩnh trở lại.

Trong cơn mơ màng, dường như còn có một bàn tay lớn vỗ nhẹ vào lưng cậu, khiến cậu lại chìm vào giấc ngủ sâu...

Ừm... Bàn tay lớn?

Trước khi ngủ cậu không phải chỉ có một mình sao? Lẽ nào chủ nhà đã về?

Mạnh Kiều Tây giật mình quay người ngồi dậy, nhưng phát hiện mình không ngủ trên thảm, mà đang nằm ngay giữa chiếc giường lớn của người ta.

...

Tiêu rồi!

Sao cậu không biết mình còn có chứng mộng du chứ!

Đang định bò xuống giường thì eo cậu bị một búi lông quen thuộc cấn vào.

Mạnh Kiều Tây xoa mặt, bây giờ thì tốt rồi, không chỉ mình leo lên, mà cả thú cưng nhặt được cũng theo cậu đường đường chính chính vào phòng.

Chuyện này cô chủ sẽ nhìn cậu thế nào đây.

"Này, sư tử nhỏ... Dậy mau!"

Adela đang ngủ ngon thì cảm thấy có người đẩy mình. Nguyên soái nhíu nhíu mày nhỏ, bản năng há miệng cắn lên. Mạnh Kiều Tây rít lên một tiếng, cảm thấy có thứ gì đó nhọn hoắt chạm vào cổ tay mình, không đau, nhưng cậu thực sự bị giật mình.

Dù sao, dù hình dạng con non trông có vẻ vô hại đến mấy, thì đó cũng là một mãnh thú mà!

Adela cảm nhận được sự mềm mại dưới miệng, mắt còn chưa mở, nhưng lông trên toàn thân đã dựng đứng lên ngay lập tức.

Mạnh Kiều Tây thấy búi lông vô tình làm cậu bị thương lăn tròn đứng dậy, nhanh chóng buông cổ tay cậu ra, còn liếʍ hai cái vẻ hối lỗi.

"Không sao, không sao." Mạnh Kiều Tây xoa đầu Adela: "Biết nhóc không cố ý, là tôi sơ suất."

Động vật họ mèo khi ngủ tuyệt đối không được tùy tiện làm phiền, vừa nãy cậu vội vàng quá nên quên mất.

Mạnh Kiều Tây vừa nói vừa ôm Adela xuống giường, sau đó khôi phục giường chiếu về nguyên trạng.

Hy vọng chủ nhà đừng quá trách móc, cậu thực sự không cố ý, khụ khụ.

"Được rồi, bây giờ chúng ta ra ngoài đợi chủ nhà một chút, xem anh ấy về có thể hỏi thăm xem đây rốt cuộc là nơi nào không." Mạnh Kiều Tây nói.

Adela lặng lẽ đi theo bước chân Mạnh Kiều Tây ra ngoài, sau đó nép sát vào cẳng chân cậu, nằm xuống thể hiện phẩm chất cao cấp của một chuyên gia ăn vạ.

Chú mèo lớn trong lòng có chút bồn chồn. Hành tinh chủ của Liên Bang không quá xa hành tinh vùng cấm, hy vọng Colin hành động nhanh lên. Đây không phải là nơi một con người có thể ở lâu dài.

Mạnh Kiều Tây không có điện thoại, không có đồng hồ, nhất thời không biết mình đã ngủ bao lâu, thấy trời bên ngoài sắp tối rồi, chắc chắn đã ngủ qua mấy tiếng đồng hồ.

Cậu ngồi ở cửa lớn, cúi đầu nhìn chú sư tử nhỏ đang nép bên chân mình. May mắn là có nhóc con này ở bên cạnh, nếu không, Mạnh Kiều Tây không dám tưởng tượng hoàn cảnh của mình bây giờ.

Người thanh niên một tay nhấc Adela lên, ôm chặt vào lòng, vừa nhìn chằm chằm về phía xa, khao khát có một bóng người giống cậu xuất hiện.

Lời tác giả:

Mạnh Kiều Tây: Tôi cứ tưởng chủ nhà là một cô gái, không ngờ lại là một chàng trai vạm vỡ, đàn ông vạm vỡ bây giờ đều thích những thứ hồng hào, mộng mơ như thế này sao? [Kiến thức lạ lùng được bổ sung].