Chương 27

Bìa cuốn sách này là loại màu xám cao cấp, mép sách còn được đóng bằng chỉ bạc, nhưng lạ là không có tên sách. Mạnh Kiều Tây đành cẩn thận lật tấm bìa cứng tinh xảo đó ra đến trang đầu tiên.

Lúc này mới thấy mấy chữ lớn nghiêm trang.

Dạy bé nhận biết Người nổi tiếng.

Phía sau chữ "Người" còn có một dấu chân mèo phiên bản Q.

Hả?

Mạnh Kiều Tây ngây ra, cậu đóng sách lại mở lại từ đầu, trên đó vẫn là hàng chữ chẳng hề ăn nhập với vẻ ngoài kia.

Chuyện gì thế này?

Adela cũng khựng lại một chút, không ngờ Barron lại trực tiếp mang sách khai sáng cho trẻ nhỏ đến, còn là phiên bản bìa cứng mới nhất.

Thôi được, thật ra nó cũng khá phù hợp với tình hình hiện tại.

Mạnh Kiều Tây hít một hơi sâu, kìm lại việc tìm Barron đòi đổi sách, người mà đã có sự hiểu lầm nghiêm trọng về nhận thức của cậu.

Thôi kệ đi, có cái để xem là tốt rồi.

Lật qua trang đầu tiên gây cảm giác xấu hổ kỳ lạ này, tiếp theo đập vào mắt là một trang mục lục. Mạnh Kiều Tây lướt nhanh qua, thấy vài cái tên quen thuộc.

Cậu mím môi, hơi cúi mi mắt lật sách.

Phía trước hình như là những nhân vật đã từng tồn tại, vì Mạnh Kiều Tây thấy hai dãy số rất nhỏ ở phía dưới, được nối với nhau bằng dấu gạch ngang, không chú ý sẽ không thấy. Thông thường, tình huống này đại diện cho việc người đó đã qua đời. Thế là cậu chuyển thẳng sự chú ý lên phần giới thiệu sơ lược vài dòng phía trên, đọc qua loa rồi lật sang, cũng vì thế mà bỏ lỡ một điều rất rõ ràng.

Khoảng thời gian nối bằng dấu gạch ngang trung bình kéo dài khoảng ba trăm năm, mà điều này, theo nhận thức của Mạnh Kiều Tây, con người không thể làm được.

Từng trang sách lật qua, sau khi giơ tay lên lần nữa, Mạnh Kiều Tây cuối cùng cũng thấy được từ quen thuộc vừa lướt qua.

"Adela."

Đây chẳng phải là người mà Lix từng nhắc đến sao, hình như còn là Nguyên soái gì đó của Liên Bang...

Dù là sách cho trẻ nhỏ thời nào, lời văn cũng rất ít, cơ bản chỉ viết những điểm cốt yếu nhất, phần còn lại đều do hình minh họa chiếm hết, cuốn sách này cũng vậy.

Mạnh Kiều Tây một tay xoa đầu chú sư tử nhỏ, một tay chỉ vào dòng chữ ít ỏi kia khẽ đọc: "Adela, sinh năm 458 tinh nguyên, Nguyên soái Liên Bang đương nhiệm."

Chú sư tử nhỏ phối hợp "gào ừm" một tiếng.

Ngón tay thon dài của Mạnh Kiều Tây dần di chuyển đến hình minh họa bên cạnh dòng chữ ít ỏi. Đó là một người đàn ông vô cùng bắt mắt.

Mái tóc vàng hoe dài ngang cổ, phần đuôi tóc hơi xoăn, nhưng không hề nữ tính chút nào, tất cả là nhờ gương mặt sắc sảo và bá đạo đó, đã nâng tầm khí chất của cả người lên. Ánh mắt Mạnh Kiều Tây lướt từ đôi mắt hổ phách rực lửa đó đến đôi môi mỏng hơi mím lại của vị Nguyên soái này.

"Oa." Mạnh Kiều Tây khẽ cảm thán: "Chân thực quá đi."

Sách khoa học thường thức ở Trái Đất tuyệt đối không thể làm được như thế này, cứ như người trong tranh đang ở ngay trước mặt vậy.

Chú sư tử nhỏ được khen ngợi, hơi kiêu hãnh ngẩng đầu lên, cọ cọ lòng bàn tay mềm mại của Mạnh Kiều Tây, đổi lại là cái vuốt ve theo phản xạ của cậu.

Ngoài vẻ ngoài nổi bật, còn có thân hình vai rộng eo thon, đôi chân dài chiếm gần hết trang sách, tất cả đều đang kể về sức quyến rũ không thể cưỡng lại của vị Nguyên soái đương nhiệm này.

Mạnh Kiều Tây lại "chậc chậc" cảm thán lần nữa, rồi định lật sang trang, không ngờ một cái chân nhỏ thò ra ấn lên trang sách. Cậu cúi đầu nhìn, hóa ra là chú sư tử nhỏ.

"Sao thế, nhóc chưa xem xong à?"

Adela "gào ừm" một tiếng, dùng chân ấn chặt trang giấy, muốn con người nhớ kỹ khuôn mặt này hơn. Mạnh Kiều Tây đợi một lúc lâu, suýt nữa đã bò lên trang sách để đếm lông mi của vị này, chú sư tử nhỏ mới thả chân ra.

Mạnh Kiều Tây cũng hợp tác với nó với thái độ tốt. Xem được vài trang nữa, hai cục lông xù còn lại đã ăn xong cũng xán lại gần. Colin đầu hổ mặt hổ dựa vào đùi con người, Lix kiêu hãnh ngồi xổm ở phía bên kia.

Mạnh Kiều Tây đang xem sách nhập tâm, không để ý đến chúng như thường lệ, mà đang ngẩn người nhìn nội dung trang mới.

Đây, đây chẳng phải là Colin từng đưa cậu về hành tinh chủ Liên Bang sao? Cái hình xăm hình lưỡi dao xiên độc đáo đó cậu tuyệt đối không nhìn nhầm!

Sao anh ta lại xuất hiện trên sách giáo khoa?

Mạnh Kiều Tây cẩn thận đọc lại dòng chữ nhỏ bên cạnh: "Colin, Bộ trưởng Bộ Hành chính Liên Bang."

Tốt lắm, tên cũng đúng luôn.

Mạnh Kiều Tây đột nhiên nhìn chú hổ nhỏ đang nằm trên đùi mình: "Chủ nhân của nhóc lại là một quan chức của Liên Bang ư?"

Chú hổ nhỏ giấu kỹ thân phận, hai mắt tròn xoe chớp chớp làm bộ như không hiểu gì. Mạnh Kiều Tây quả nhiên từ bỏ việc truy hỏi, chỉ là sắc mặt lại nghiêm túc thấy rõ.

Mấy cục lông xù nhìn Mạnh Kiều Tây không nán lại lâu ở trang Colin, tiếp tục lật về phía sau. Kết quả trang tiếp theo vừa vặn là Lix, theo sau là một đoạn giải thích ngắn: "Chủ tịch Phòng Thương mại Liên Bang."

Mạnh Kiều Tây: "..."

Thần thái lạnh lùng kiêu ngạo và đôi tai cosplay độc đáo đó cậu tuyệt đối không thể nhầm lẫn. Thảo nào anh ta lại nói quen Colin, hóa ra đại gia toàn chơi với đại gia!

Theo logic này, vậy thì vị Nguyên soái Adela mà Lix từng nhắc đến, anh ta chắc chắn cũng quen.

Mạnh Kiều Tây nhìn từ chú hổ nhỏ vẻ mặt ngây ngô đến chú linh miêu nhỏ độc lập cá tính, rồi ánh mắt dừng lại ở chú sư tử nhỏ đang ngồi ngay ngắn trong lòng mình.

Ba nhóc bề ngoài không lộ ra điều gì, nhưng thực ra trong lòng đã hơi hoảng sợ.

Ngay khi chúng nghĩ rằng thân phận sắp bị bại lộ, lại nghe thấy thanh niên loài người cảm thán một câu: "Xem ra trừ nhóc cả ra, các nhóc đều là mèo có chỗ dựa nha."

"Thảo nào chi phí nuôi thú cưng lên đến hàng triệu, hóa ra chủ nhân của hai nhóc đều lợi hại như vậy."

Mạnh Kiều Tây véo tai Adela trong lòng: "Tôi với nhóc cả chẳng hợp với các nhóc chút nào, các nhóc là mèo quý tộc, còn tôi và chú sư tử nhỏ mới thật sự là chủ tớ nhà nghèo."