Chương 26

Chú linh miêu của người đàn ông tên Lix đã ở đây được một tuần, cộng thêm chú hổ con và chú sư tử nhỏ cậu tự nuôi, Mạnh Kiều Tây đã được ôm ấp đám thú cưng lông xù gần mười ngày.

Cái nhà giấy nhỏ cậu làm trước đó cũng rất được lòng mấy nhóc. Adela chỉ thỉnh thoảng chơi đùa ban ngày, tối vẫn về phòng ngủ với Mạnh Kiều Tây, nhưng Colin và Lix không có điều kiện ưu đãi như vậy. Hai nhóc tranh thủ "phúc lợi" hiện có, tối đó đã chui ngay vào trong, không ngủ cả trên chiếc ghế sofa mềm mại, trừ khi Mạnh Kiều Tây gọi, nếu không chúng chẳng chịu ra ngoài.

Cuộc sống dường như đã ổn định, nhưng Mạnh Kiều Tây luôn thấy lòng mình có chút bất an. Cậu đi ngang phòng khách, nhìn thấy ba cái ổ nhỏ được đặt gọn gàng ở đó mới chợt nhận ra. Cậu bận rộn với "việc làm thêm" cả ngày, không để ý thời gian trôi qua, suýt chút nữa đã quên mất mục đích ban đầu khi đến đây.

Muốn cuộc sống ổn định, bước đầu tiên vẫn là "xóa mù".

Ánh mắt của Lix hôm đó vẫn còn rõ mồn một. Anh ta dường như đã nhận ra điều gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không nói ra, còn nhờ cậu chăm sóc thú cưng giúp. Nghĩ đến đây, Mạnh Kiều Tây cúi xuống gõ gõ cái nhà giấy thứ ba.

"Nhóc ba."

Một đôi tai nhọn hoắt thò ra, cọng lông thông minh rung rinh.

Mạnh Kiều Tây đưa tay vào vò một cái, khi rút ra thì một cục lông nhỏ đã bị kéo ra ngoài. Cậu mê mẩn chú linh miêu nhỏ trông giống mèo nhất này, nắm lấy cái chân to cảm giác tuyệt vời của nó chơi một lúc lâu.

Hai cục lông xù bên cạnh bị ép ngủ trưa cũng bắt đầu rục rịch. Colin vươn vai, một chiếc chân hoa mai vàng đen xen kẽ thò ra từ cánh cửa nhỏ của ngôi nhà giấy.

Mạnh Kiều Tây mỉm cười, cậu cúi người sang véo véo cái đệm thịt màu hồng của Colin, đổi lại là tiếng "gào ừm" nũng nịu của nó.

Adela trực tiếp bò ra khỏi ổ giấy, chạy đến cọ qua cọ lại bên cạnh Mạnh Kiều Tây, rồi đẩy Lix ra, thành công chiếm được vị trí trên.

Lix cũng chẳng để tâm, thản nhiên nhấc chân trước lên liếʍ liếʍ.

Mạnh Kiều Tây thuận tay ôm lấy chú sư tử nhỏ, cậu đã quen với những cuộc tranh giành "vị trí" không ngừng nghỉ của đám lông xù quanh mình.

"Trước đây tôi nào nghĩ có ngày hôm nay đâu, hồi đó lương tháng phải trả tiền thuê nhà, tiền điện nước, rồi đủ thứ chi tiêu sinh hoạt hằng ngày."

Mạnh Kiều Tây cảm thán vừa bẻ ngón tay tính toán: "Mà tôi nói cho các nhóc biết, đó còn chưa phải là khoản lớn, khoản lớn là tiền thuốc men, nhất là mỗi lần vào bệnh viện, ra ngoài không chỉ người chịu khổ mà tiền cũng chịu khổ theo."

Quá khó khăn, hóa đơn kiểm tra có thể cầm cả một xấp.

Cả ba đồng loạt nghiêng đầu, không hiểu lời của con người có nghĩa là gì.

Mạnh Kiều Tây chỉ nhắc đến vậy, rồi thở dài nói: "Bây giờ đến được đây, tiền thuê nhà không phải trả, cơ thể hiện tại cũng tạm ổn, nhưng cái bằng tốt nghiệp giáo dục bắt buộc mà tôi đã vất vả dậy sớm thức khuya mới có được thì lại mất sạch, đến cả lẽ thường của người tương lai cũng không rõ."

"Haizz, muốn ra ngoài dạo chơi ghê."

Mạnh Kiều Tây có chút không chịu nổi cảnh ở nhà. Ngày xưa dù có chuyển chỗ thuê, cậu cũng sẽ ra ngoài thăm dò xem siêu thị lớn ở đâu xung quanh. Bây giờ đổi sang một hành tinh khác, cậu còn không biết mình đang ở con phố cụ thể nào.

Ba "ông lớn" lông xù im lặng lắng nghe thanh niên lầm bầm, cho đến khi nghe thấy Mạnh Kiều Tây muốn ra ngoài, chúng mới ngẩng đầu lên.

Tài liệu cổ xưa nói rằng, con người là một loài đặc biệt, khi họ đột nhiên nhận ra rõ ràng một xu hướng nào đó của bản thân, điều đó chứng tỏ việc này đã luẩn quẩn trong lòng họ nhiều ngày rồi.

Vậy tức là, người cuối cùng này trước mắt không hoàn toàn là người an phận như vẻ bề ngoài, cậu đã có mong muốn tìm hiểu thế giới tinh tế, mong muốn này đã gây ra phiền toái cho cậu.

Ánh mắt Adela lóe lên vẻ suy tư, trao đổi ánh mắt với hai nhóc còn lại.

[Tôi đã bảo Barron chuẩn bị tài liệu rồi.]

Colin lăn người một vòng, nói: [Đúng là phải sắp xếp thôi, cứ thế này không được.]

[Nếu nhất định phải ra ngoài, thì phải liên lạc với Aubrey.] Lix dùng cái chân to dẫm dẫm bắp chân Mạnh Kiều Tây.

Aubrey, chủ nhân của phòng thí nghiệm tổng hợp lớn nhất Liên Bang, chuyên nghiên cứu những thứ kỳ quái. Một phát minh che giấu thông tin mùi hương cá nhân như thế này, trong phòng thí nghiệm của anh ta là một dự án cực kỳ đơn giản.

Hiện tại phổ biến nhất trên thị trường là thiết bị thu hẹp thông tin đeo ở cổ, nổi tiếng vì nhẹ và dễ mang theo. Ban đầu nó được tạo ra để đáp ứng nhu cầu thỉnh thoảng muốn che giấu thông tin cá nhân của những người tiến hóa, không ngờ lại vô tình có thể dùng vào việc này.

Mạnh Kiều Tây vẫn đang vuốt ve đám lông xù và suy nghĩ, không hề hay biết rằng mình đã bị các "đại ca" nuôi trong nhà sắp xếp đâu ra đấy.

Thời gian ban ngày thoáng cái đã qua, khi ăn tối, Barron mỉm cười đưa cho Mạnh Kiều Tây một cuốn sách ảnh.

"Cái gì thế này?" Mạnh Kiều Tây nhận lấy, cảm thấy vật trong tay nặng trịch.

Barron nói: "Đây là một cuốn sách rất thú vị, mấy ngày nay tôi thấy cậu thỉnh thoảng ngẩn người, nên muốn tìm vài cuốn sách cho cậu đọc, coi như gϊếŧ thời gian."

Mắt Mạnh Kiều Tây sáng lên lập tức: "Cái này hay quá!"

Đến đúng lúc thật! Dù là sách gì, tóm lại là nói về thế giới tinh tế, ít nhiều cũng sẽ có chút văn hóa thấm vào.

Cậu ăn cơm nhanh hơn thường ngày, rồi chạy thẳng ra phòng khách, chuẩn bị đắm mình trong biển kiến thức.

Adela thấy vậy, nhảy khỏi ghế và đi theo sát Mạnh Kiều Tây. Mạnh Kiều Tây nhất thời không chú ý, suýt nữa bị cục lông xù dưới chân vấp ngã.

"Sao thế? Nhóc cũng muốn xem cùng tôi à?"

Adela nghiêng đầu cọ cọ bắp chân Mạnh Kiều Tây, bày tỏ ý muốn của mình một cách sinh động.

Mạnh Kiều Tây quay lại nhìn Colin vẫn đang cắm cúi ăn và Lix làm ra vẻ không liên quan, cúi xuống bế Adela lên nói: "Được rồi, biết nhóc bám tôi nhất mà, đi nào, chúng ta cùng xem."

Adela được thanh niên một tay bế vào lòng, cùng ngồi xuống ghế sofa. Mạnh Kiều Tây trịnh trọng đặt cuốn sách dày lên đầu gối: "Sắp bắt đầu rồi đây."

Chú sư tử nhỏ ngồi xổm trên đùi Mạnh Kiều Tây khoanh lại, "gào ừm" một tiếng biểu thị đã nhận lệnh.