Đồ chơi bóng len đã hứa với hổ con Colin vẫn chưa làm xong, thế mà lại có thêm bạn nhỏ mới đến, Mạnh Kiều Tây đành phải tăng ca tăng giờ, vội vàng cuộn xong hai cuộn nhỏ trước bữa trưa.
Một cuộn có nhiều chuông hơn bị Colin giành lấy, cuộn còn lại kém hơn một chút thì dành cho Lix.
Mạnh Kiều Tây luôn thấy áy náy vì người ta trả nhiều tiền trông nom đến vậy, nên cậu đành ôm bạn nhỏ mới đến vào lòng xoa xoa vuốt ve một hồi. Cậu đã thèm vuốt hai chỏm lông thông minh trên đỉnh đôi tai nhọn của chú linh miêu con này lâu lắm rồi.
Lix chìm đắm trong kỹ thuật mát xa ngày càng thuần thục của Mạnh Kiều Tây, nheo mắt lại và không tự chủ bắt đầu nổ "máy".
"Chẳng hiểu sao mình lại có thêm bao nhiêu cục bông ở đây, nhưng thực ra mình vẫn chỉ là một người được cứu trợ thất nghiệp mà thôi." Mạnh Kiều Tây cảm thán.
Vì nhà lại có thêm thành viên mới, nên ba chiếc ghế lớn ban đầu không còn đủ nữa, Barron lại vào kho bê thêm một chiếc ra. Bốn chiếc ghế đặt vuông vắn bao quanh chiếc bàn, Mạnh Kiều Tây bật cười trong lòng, vừa đủ để chơi một ván mạt chược.
Chú linh miêu con trông đặc biệt ngoan, ngoại trừ lần đầu tiên thấy cậu nó kêu một tiếng, còn những lúc khác đều không phát ra âm thanh. Lúc này sắp đến bữa ăn, nó cũng chờ hai vị anh lớn ngồi yên mới nhảy lên chiếc ghế cuối cùng, còn dùng chiếc chân to lau mặt.
Đúng là một "thú cưng" rất sạch sẽ.
Mạnh Kiều Tây bước đến vuốt ve từng cái đầu nhỏ, cậu hết cách rồi, lũ mèo con thật sự quá dễ thương, đôi mắt tròn xoe, từ đôi tai nhỏ đến bàn chân to, không chỗ nào là không đáng yêu.
"Tính cả quản gia Barron, chúng ta cũng coi như là một gia đình năm miệng ăn rồi. Dù chủ nhân của các nhóc bao giờ đến đón, chỉ cần còn ở đây một ngày, tôi sẽ chăm sóc các nhóc thật tốt."
Mạnh Kiều Tây nghiêm túc đảm bảo với đám cục bông, đổi lại là một tràng đáp lời "meo meo gừ gừ".
Chàng thanh niên hài lòng gật đầu, vậy mới đúng chứ.
Khi gần về chiều, Mạnh Kiều Tây kẹp Nguyên soái Liên Bang trên vai, hai tay xách Bộ trưởng Bộ Hành chính và Chủ tịch Phòng Thương mại về nhà.
"Các nhóc lăn lộn bên ngoài cả buổi chiều, vừa hay tắm rửa cho sạch sẽ. Mấy bé mèo sạch tinh mới đáng yêu."
Mạnh Kiều Tây vừa đi vừa nói, hoàn toàn không nhận ra vẻ mặt cứng đờ đồng loạt của ba cục bông.
Barron làm đầy bồn tắm lớn theo yêu cầu của Mạnh Kiều Tây. Ban đầu anh ta cứ tưởng cậu muốn tự mình ngâm mình, còn đặc biệt cho nhiều tinh dầu tạo bọt giúp thư giãn tinh thần, thậm chí còn sắp xếp gọn gàng vài món đồ chơi nhỏ bên cạnh bồn tắm.
Mạnh Kiều Tây dẫn ba cục bông bước thẳng vào phòng tắm: "Chờ các nhóc tắm xong thơm tho rồi, ngày mai tôi sẽ làm ổ nhỏ bằng hộp giấy cho các nhóc, mỗi nhóc một cái nhé."
Barron vẫn chưa rời đi, anh ta đứng một bên kinh hãi nhìn Mạnh Kiều Tây đặt Nguyên soái nhà họ cùng với ngài Colin và ngài Lix vào nước, rồi xắn tay áo bê một chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi cạnh bồn tắm, có vẻ là chuẩn bị tự tay xoa bóp.
"Cậu chủ nhỏ!" Barron vội vàng kêu lên.
Mạnh Kiều Tây ngẩng đầu nghi hoặc, vị quản gia này chưa bao giờ thất thố như vậy, cậu gãi gãi dái tai: "Sao thế? Có nhóc nào không tắm được à?"
Ánh mắt Barron đầy tuyệt vọng, không phải thế, tắm thì đều tắm được, nhưng...
Anh ta sợ sau này nhìn thấy Nguyên soái uy nghiêm, sẽ không nhịn được nghĩ đến cảnh anh cùng hai vị tiến hóa giả khác cùng nhau tắm bồn...
Quá kinh khủng!
Barron chỉ đành lùi một bước, thử đề nghị: "Cậu chủ nhỏ, động vật họ mèo thực ra tính cạnh tranh nội bộ rất mạnh. Cậu xem, có nên tách ra tắm không?"
Anh ta thật sự sợ ngày mai tiêu đề trang nhất mạng lưới ngôi sao là Nguyên soái Liên Bang và Bộ trưởng Bộ Hành chính hợp sức dìm chết Chủ tịch Phòng Thương mại trong bồn tắm, rồi bắt đầu đấu đá tay đôi...
Mạnh Kiều Tây suy nghĩ một chút, đúng là vậy thật, đám cục bông không biết nói, đúng là cậu đã thiếu suy nghĩ rồi.
"Vậy được, nhóc nào tắm trước?" Mạnh Kiều Tây vừa hỏi vừa cử động các ngón tay.
Hai bóng đen vụt một cái nhảy ra khỏi bồn tắm. Mạnh Kiều Tây nhìn kỹ lại: "Vẫn là con nhà mình biết thương tôi, nào, con cả, tôi sẽ cho nhóc một bộ dịch vụ mát xa toàn diện."
Nguyên soái Adela tự bỏ mặc bản thân, nhắm mắt lại.
Thôi, nhịn một chút sóng yên gió lặng.
Từ khi trưởng thành, anh chưa từng tắm bằng hình dáng này, lúc này lông toàn thân đều bị bọt xà phòng làm ướt, cảm giác lại không quá kỳ lạ... Sẽ tốt hơn nếu bên cạnh không có hai cặp mắt đèn pha 100 watt nhìn chằm chằm.
Mạnh Kiều Tây múc một nắm bọt trắng đặt lên đầu chú sư tử nhỏ, làm đối phương hai tai đều biến thành "tai máy bay", lông hai bên má cũng bị nước làm ướt, khiến chú sư tử nhỏ vốn uy vũ trông có vẻ hơi gầy.
Xem ra bình thường vẫn quá "phồng" rồi, Mạnh Kiều Tây vừa chà xát vừa nghĩ.