Chương 20

Colin không nói gì, Adela là người đầu tiên phát hiện ra loài người, anh quả thực biết nhiều hơn về cậu thanh niên loài người này, hơn nữa việc không điều tra được nguồn gốc có nghĩa là có một lỗ hổng lớn, có lẽ lỗ hổng này một ngày nào đó sẽ được lấp đầy, có lẽ sẽ càng sụp đổ lớn hơn.

Họ, những người đã nếm trải hương vị tuyệt vời này, lẽ nào thực sự có thể chịu được việc mất đi dấu vết loài người một lần nữa sao?

Colin không dám chắc, nên anh ta chọn thỏa hiệp: "Tôi biết rồi, không vào thì không vào vậy."

Anh ta quay người đi được hai bước rồi ngoái lại, vệt bóng tối hình dao găm bên mặt bị đèn tường nhấn chìm một nửa vào bóng tối: "Nhưng Adela, cậu cũng phải biết, Kiều Tây không phải là của một mình cậu, ngoài tôi ra, cậu nghĩ mấy gã kia sẽ không phát hiện sao? Chỉ là vấn đề thời gian, không quá nửa tháng, dù họ ở những khu vực hẻo lánh đến đâu, tin tức cũng sẽ được truyền đến."

"Ví dụ như tại sao Nguyên soái Liên Bang vừa nhậm chức lại không trực chiến ở hành tinh vùng cấm mà lại bí mật quay về hành tinh chủ."

Adela im lặng một lát: "Những điều này tôi đã biết từ lâu, nếu không cậu nghĩ tại sao cậu lại có thể xuất hiện trong phủ Nguyên soái?"

Colin không nói thêm gì nữa, quay người biến thành dáng non, giọng nói càng lúc càng nhỏ dần theo bước chân rời đi: "Mọi người đều đến để hút loài người, một sự tồn tại như thế này không có nhà tiến hóa cao cấp nào có thể từ bỏ, hơi thở rừng núi khiến người ta ngất ngây..."

Adela vốn định quay lại phòng ngủ rồi, nghe thấy câu này chợt dừng bước: "Cậu nói hơi thở gì?"

Colin quay đầu lại kỳ lạ hỏi: "Hơi thở của rừng sâu núi thẳm trong ký ức truyền thừa của tôi chứ gì, chẳng lẽ còn có cái khác?"

Adela: "..."

"Tại sao tôi lại ngửi thấy mùi đồng cỏ."

Colin: "?"

Hai con mèo lớn im lặng vài giây, Colin đột nhiên cười thành tiếng: "Lần này thì vui rồi, thật mong chờ biểu hiện của mấy người kia."

Adela không thèm để ý đến vị Bộ trưởng Bộ Hành chính thà giữ nguyên dạng con non trong thời gian dài cũng phải bám trụ lại nhà mình nữa, quay tay đóng sập cửa phòng ngủ lại.

Mạnh Kiều Tây không hề biết trung tâm cứu trợ người và thú cưng hòa thuận trong mắt cậu đã ngầm sóng gió, cậu còn có kế hoạch nhỏ của riêng mình.

Đầu tiên, phải làm một món quà thủ công nhỏ cho chú sư tử nhỏ mà cậu nhặt được, cố gắng làm sao để con nhà người ta có thì nhà mình cũng phải có.

Thế nên, sáng sớm ăn cơm xong, cậu dẫn hai cục lông xù không hiểu sao bắt đầu giận dỗi nhau đi bộ vài vòng quanh sân, rồi hỏi Barron đồ cậu mua đã về chưa.

Barron gật đầu, nói đã về hết, Mạnh Kiều Tây vỗ tay: "Tuyệt vời! Tôi đi làm đồ chơi cho cục cưng lớn đây."

Cậu vốn rất thích tự tay làm đồ vật, bây giờ nhìn món đồ chơi xa hoa tự mang của chú hổ con, cảm thấy bỏ ra nhiều tiền như vậy để mua thà tự mình làm một cái còn hơn, cậu nghĩ vậy liền xoa đầu Adela, tiện thể vuốt luôn đôi tai tròn của anh.

"Cục cưng, sau này tôi kiếm đủ tiền, nhất định sẽ mua đồ chơi của con nhà người ta cho nhóc, nhưng bây giờ, chúng ta tạm chấp nhận đã nhé."

Mạnh Kiều Tây ra vẻ khuyên nhủ chú sư tử nhỏ.

Cây đồ chơi cho mèo tổ tông kia chỉ làm cho gia đình vốn đã không dư dả này càng thêm khó khăn, chủ nghĩa hình thức là không nên, đợi khi nào cậu có thể tự do tài chính như Colin, thì mới sắp xếp những chi tiêu tinh thần này sau!

Adela cọ cọ vào cổ tay Mạnh Kiều Tây, người loài người này còn không biết, bản thân cậu chính là tài sản lớn nhất, những món đồ thủ công rẻ mạt trong mắt cậu, có thể đấu giá được giá trên trời tại buổi đấu giá của Lix.

Colin nhìn với ánh mắt đầy ghen tị, đây là đồ chơi do loài người thực sự làm ra, nếu bảo quản tốt thậm chí có thể lưu truyền mãi mãi, Mạnh Kiều Tây thấy ánh mắt khao khát của chú hổ con liền cười: "Yên tâm, đương nhiên cũng sẽ có phần của nhóc, chủ nhân của nhóc đã bỏ ra một khoản tiền lớn để gửi nhóc ở đây mà."

Colin vui vẻ siết chặt nắm đấm... À không, co lại móng vuốt nhỏ thầm cảm thán, đúng là tiêu tiền không phí hoài!

Mạnh Kiều Tây bảo Barron mang hết đồ ra, mấy ngày nay thời tiết bên ngoài rất đẹp, làm thủ công trong sân lớn là thoải mái nhất.

Adela và Colin nửa ngồi hai bên Mạnh Kiều Tây, nhìn cậu gỡ từng cuộn len và chuông ra.

"Lại đây, cục cưng lớn, nhóc đứng ở đây." Mạnh Kiều Tây chỉ huy Adela đứng một bên.

"Cục cưng nhỏ, nhóc đứng bên này."

Colin được sắp xếp đối diện Adela.

Len Barron mua là loại cuộn rời, dồn lại thành từng cục, rất khó phân biệt, Mạnh Kiều Tây muốn gỡ chúng ra, đành phải tìm hai công cụ sống sẵn có để giúp, hơn nữa cậu phát hiện thú cưng Liên Bang đều rất thông minh, đặc biệt là hai cục lông xù nhà mình.

"Đừng nhúc nhích nhé, bây giờ đang làm đồ chơi cho mấy nhóc đấy."

Mạnh Kiều Tây mở len ra quàng vào cổ hai cục lông xù, đảm bảo không siết chúng rồi mới bắt đầu làm.

"Tuy không biết quả bóng len thật sự làm như thế nào, nhưng cứ quấn thế này cũng sẽ không sai, lát nữa mỗi nhóc một cái, cũng không cần phải tranh giành đồ chơi nữa."

Adela thầm nghĩ, bọn anh đâu có tranh giành đồ chơi, rõ ràng là đang tranh giành sự chú ý của cậu thôi.