Mạnh Kiều Tây dù chưa từng ăn thịt heo cũng đã thấy heo chạy, là một con người, cậu cũng rất am hiểu cách sử dụng đồ chơi cho mèo, hơn nữa đây còn là món đồ chơi siêu sang của tổ tông trị giá đến hai triệu, Mạnh Kiều Tây cẩn thận từng li từng tí khi lấy đồ chơi ra khỏi giỏ.
Hai cục lông xù cứ loanh quanh bên cậu, dường như đã rục rịch muốn hành động.
Sau một hồi meo meo gừ gừ tranh giành, Adela dùng một vuốt đạp Colin nằm bẹp xuống đất, chú hổ con lợi dụng thân phận "bạn nhỏ" đến chơi thuận thế nằm lăn ra, gừ lên một tiếng tủi thân với Mạnh Kiều Tây.
Adela: "..."
Thật là trơ trẽn!
Mạnh Kiều Tây bật cười khúc khích, vui vẻ nói: "Thôi nào, cục cưng lớn đừng bắt nạt cục cưng nhỏ nữa!"
Hai con mèo lớn đồng loạt khựng lại, cái gì cơ? Cái gì mà cục cưng?
Mạnh Kiều Tây cười xoa xoa đầu mỗi cục lông xù: "Cũng không thể gọi mấy nhóc là lông dài lông ngắn được, hơn nữa, chú hổ con chỉ là gửi tạm thôi, biết đâu chừng nào Colin đón về, mấy nhóc bây giờ cũng còn nhỏ, cứ xếp thứ tự theo thứ tự trước sau mà gọi đi."
Adela nghĩ đến hai cái tên lông dài lông ngắn, rùng mình một cái cùng với lông ngắn bên cạnh.
Thôi vậy, cục cưng thì cục cưng đi, dù sao cũng nghe hay hơn là cái gì mà lông, vả lại...
Sẽ có ngày, cậu thanh niên loài người sẽ biết tên thật của bọn anh.
Các chi tiết trên đồ chơi cho mèo đã hơi cũ, chắc cũng vì quá đắt nên chưa được thay mới, Mạnh Kiều Tây cầm đồ chơi gõ nhẹ lên đầu Adela.
"Lại đây, cục cưng lớn!"
Colin thấy vậy liền vồ tới, đè chặt đồ chơi cho mèo dưới thân, chưa kịp để Mạnh Kiều Tây lên tiếng hòa giải, Adela đã dùng chân sau đạp Colin sang một bên, bắt đầu phối hợp với cậu thanh niên loài người chơi đùa.
Mạnh Kiều Tây chỉ coi đây là trò đùa giữa các động vật, không để tâm, ngồi trong sân chăm chú điều khiển đồ chơi cho mèo qua lại trêu chọc hai "cậu nhóc".
Cậu chỉ nghĩ đây là một món đồ chơi xa hoa, nhưng thực tế theo Colin được biết, cây đồ chơi cho mèo cổ xưa này đến từ buổi đấu giá, nghe nói là do một con mèo cưng mang theo khi các động vật bỏ trốn, qua bao nhiêu năm không hiểu sao lại lưu lạc đến nhà đấu giá, được tặng kèm cho anh ta.
Thực ra từ rất sớm, Liên Bang đã có một cách nói được công nhận chung về những vật phẩm loài người được đem ra đấu giá để thỏa mãn các nhà tiến hóa cao cấp, đó là bất kể nó có cũ nát đến đâu, nhỏ bé đến mấy, chỉ cần còn lưu giữ hơi thở loài người, thì chắc chắn con người đó đã rất yêu thích vật phẩm này.
Đối với cây đồ chơi cho mèo này, không chỉ con mèo ban đầu rất thích, mà việc nó có thể còn lưu lại niệm lực loài người sau bao nhiêu năm như vậy, chứng tỏ người đó chắc chắn cũng vô cùng yêu thương thú cưng của mình.
Chỉ tiếc là...
Nguyên soái Liên Bang và Bộ trưởng Bộ Hành chính phối hợp với cậu thanh niên loài người đang cười vui vẻ, chơi trò bắt bướm thuở nhỏ, chiếc chuông bị tróc sơn trên đồ chơi cho mèo liên tục vang lên.
Barron bưng chén trà đứng cách đó không xa, sẵn sàng chờ chủ nhân mới gọi.
Mặt trời càng lúc càng lên cao, trong sân ngoài tiếng cười thi thoảng của Mạnh Kiều Tây, còn có vương quốc tinh thần mà Adela và Colin khao khát nhất trong mắt họ.
Đó là hơi thở tự nhiên của đồng cỏ và rừng sâu đã biến mất từ lâu, khiến người ta say đắm.
Ánh nắng gần giữa trưa làm người ta buồn ngủ, đây là ngày thứ hai Mạnh Kiều Tây đến thế giới tương lai, so với tình trạng sức khỏe thoi thóp bất cứ lúc nào cũng có thể chết ngày hôm qua, hôm nay cậu rõ ràng cảm thấy mình đã tốt hơn nhiều, không biết là do đã tạm thời yên ổn, hay vì có sự bầu bạn của những cục lông xù đáng yêu này.
Adela và Colin chơi một lúc, nhận thấy Mạnh Kiều Tây có vẻ hơi buồn ngủ, mới ngầm hiểu ý nhau dừng lại.
Chú sư tử nhỏ thân thiết với Mạnh Kiều Tây hơn, lúc này quen đường quen lối nhảy lên đùi cậu thanh niên, Mạnh Kiều Tây tiện tay bắt đầu vuốt ve cục lông xù nhà mình, Colin chậm một bước, cứ luẩn quẩn dưới chân Mạnh Kiều Tây, nhưng lại không dám lên tiếng làm phiền, cuối cùng đành ấm ức cuộn tròn bên cạnh chân loài người.
Ôi, từ tiết kiệm chuyển sang xa xỉ thì dễ, từ xa xỉ chuyển sang tiết kiệm thì khó.
Barron thấy vậy liền tiến lên điều chỉnh ghế, nói với Mạnh Kiều Tây: "Cậu chủ nhỏ, cậu có thể nằm xuống nghỉ ngơi một lát."
Dịch vụ quản gia của thế giới tương lai quả thực vô cùng chu đáo, Mạnh Kiều Tây lơ mơ nói lời cảm ơn, rồi thuận thế ngả lưng xuống, Adela nhẹ nhàng dẫm dẫm lên bụng cậu, tìm một chỗ không đè vào hơi thở của đối phương rồi cẩn thận nằm xuống.
Colin cuối cùng cũng tìm được cơ hội, nhảy lên và cuộn mình bên cạnh Mạnh Kiều Tây, một con người và hai cục lông xù ấm áp chen chúc lại với nhau, không lâu sau, phát ra tiếng động cơ đặc trưng của họ mèo.
Mạnh Kiều Tây vừa nói là tinh thần đã tốt hơn nhiều, nhưng dưới sự "thôi miên tự nhiên" kép này cũng không thể cưỡng lại được cơn buồn ngủ, thật sự không nhịn được nghiêng đầu ngủ thϊếp đi.
Barron nhẹ nhàng tiến lên đắp một tấm chăn mỏng lên người Mạnh Kiều Tây, Adela nhận thấy động tĩnh nâng mí mắt nhìn anh ta một cái, Barron nhanh chóng hoàn tất rồi lập tức lùi xuống.
Ngài Colin nhờ vào sự khác biệt về chủng tộc và địa vị mới được chen chân vào, nhưng thứ bậc bên trong quần thể sư tử, đôi khi là không thể vượt qua.