Đợi khi nàng đặt cuốn sách cuối cùng xuống thì tiếng mưa ngoài cửa sổ đã ngớt đi nhiều. Nàng khẽ thở phào, quay người quỳ xuống hướng về phía Tống Huyền, cúi thấp đầu, nói khẽ: "Bệ hạ, nô tỳ đã sắp xếp xong rồi."
Tống Huyền cũng không để ý nàng sắp xếp thế nào, chỉ nhàn nhạt "ừ" một tiếng, đứng dậy khép sách lại, đi thẳng ra phía cửa.
Khoảnh khắc đẩy cửa bước ra, Tống Huyền lại dừng bước: "Sau này cứ ở lại Vân Đài Điện làm việc đi."
Lý Tri bung dù ra, nghe vậy liền liếc mắt nhìn vào trong, khi thấy rõ mặt Nguyệt Ly thì động tác hơi khựng lại, sau đó im lặng che ô cho Tống Huyền rời đi.
Nguyệt Ly ngơ ngác quỳ trên mặt đất, một lúc lâu sau mới hoàn hồn, lảo đảo đứng dậy, cầm lấy chiếc giỏ bên cạnh rồi rời khỏi Vân Đài Điện.
Đêm hôm đó Nguyệt Ly lên cơn sốt cao. Nàng ở một mình, nên khi mơ màng tỉnh dậy vì khát nước mới phát hiện trán mình nóng hầm hập. Nhưng đêm đã khuya, nàng chỉ là một cung nữ nhỏ bé, không thể làm phiền thái y đến chẩn trị, chỉ đành đợi đến mai tự mình ra hiệu thuốc bốc thuốc uống.
Đêm nay lạnh lạ thường, rõ ràng cửa sổ đã đóng chặt nhưng Nguyệt Ly luôn cảm thấy như đang nằm giữa căn phòng trống hoác tứ phía, gió lạnh thốc vào xuyên qua cơ thể, mang theo cái lạnh thấu xương.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, trán đã hết nóng nhưng toàn thân mềm nhũn không còn chút sức lực.
Trần ma ma đến thăm, bảo nàng hôm nay không cần làm việc.
Nguyệt Ly yên tâm chưa được bao lâu, lát sau đã nghe thấy tiếng Trần ma ma đang trò chuyện với một người lạ ngoài cửa, lắng tai nghe kỹ dường như còn thấy nhắc đến tên mình.
"Công công hôm nay tới là có việc gì?" Trần ma ma từ phòng Nguyệt Ly bước ra đã thấy một gương mặt không tính là lạ lẫm, trong lòng thầm đoán xem có chuyện gì, bèn lên tiếng hỏi dò.
"Trần ma ma, ta hôm nay phụng ý chỉ của Bệ hạ đến tìm một cô nương." Lưu Hòa Ý cười nói: "Không biết ma ma có biết hôm qua là vị cô nương nào đi Nội Vụ Phủ lấy khăn tay không?"
Trần ma ma nghe xong, lập tức nhớ đến bộ dạng chật vật của Nguyệt Ly khi trở về hôm qua. Ý chỉ của Bệ hạ...
Sắc mặt bà đại biến, nhưng tốt xấu gì cũng không mất bình tĩnh, trả lời Lưu Hòa Ý trước: "Công công đang nói Nguyệt Ly phải không, hôm qua đúng là nàng ấy đi Nội Vụ Phủ lấy khăn tay về."
Lưu Hòa Ý khẽ gật đầu: "Không biết Nguyệt Ly cô nương hiện đang ở đâu, ta có mấy lời muốn dặn dò nàng ấy."
Trần ma ma nhíu mày, vẻ mặt có chút bất đắc dĩ: "Hôm qua trời đột ngột đổ mưa to, Nguyệt Ly đội mưa trở về, sáng nay vào xem mới biết là bị phong hàn, hiện giờ đang ốm nằm kia."
"Vậy thì không khéo rồi." Ánh mắt Lưu Hòa Ý như có như không liếc về phía khung cửa sổ phía trước, nhưng cũng không nói thêm gì: "Đã vậy thì phiền ma ma chuyển lời cho Nguyệt Ly cô nương một tiếng, đợi khi nào nàng ấy khỏi bệnh thì đến Vân Đài Điện hầu hạ. Bên kia có phòng hạ nhân riêng, bảo nàng ấy thu dọn đồ đạc sớm đi."
Trần ma ma vâng dạ, đợi Lưu Hòa Ý dẫn người đi khuất mới xoay người lại, thần sắc phức tạp nhìn về phía cửa phòng Nguyệt Ly.
Hôm qua lúc Nguyệt Ly trở về đúng là có chút chật vật, sắc mặt tái nhợt, hốc mắt đỏ hoe. Cũng may y phục không có dấu hiệu bị lôi kéo, ngoại trừ đầu gối bị trầy da thì không có gì bất thường.
Bà cũng chỉ hỏi một câu, thấy Nguyệt Ly run lẩy bẩy nên cũng không gặng hỏi thêm, tưởng nàng bị lạnh, ai ngờ lại là... gặp Thánh thượng.
Thật đáng tiếc, bà vốn định để Nguyệt Ly làm quản giáo cho đám cung nữ mới vào cung mấy ngày nữa. Giờ lại bị Thánh thượng điều đi Vân Đài Điện, dù cũng là chốn tốt, nhưng nơi đó vắng vẻ không người, phí hoài năm tháng, đối với Nguyệt Ly mà nói không biết là phúc hay họa.
Nghĩ đến đây, bà khẽ thở dài.
Nguyệt Ly tỉnh lại thì đã là quá trưa, người cũng có chút sức lực. Suy nghĩ một chút, nàng vẫn cố gắng xuống giường.
Vừa uống được chén nước thì nghe tiếng bước chân ngoài cửa, thấy là Trần ma ma, nàng vội vàng đứng dậy định ra nghênh đón.
"Ngươi cứ ngồi đấy, đừng đứng lên." Trần ma ma xua tay, bước nhanh đến trước mặt nàng rồi ngồi xuống đối diện.
"Cảm thấy đỡ hơn chưa? Đầu còn choáng không?"
Nguyệt Ly nở nụ cười yếu ớt, khẽ lắc đầu: "Thuốc ma ma cho tốt lắm ạ, trưa nay uống một bát, giờ đã thấy khỏe hơn nhiều rồi."
Bà nhìn Nguyệt Ly, một lát sau vỗ vỗ tay nàng, đứng dậy đóng cửa lại, rồi quay lại ngồi xuống ghế thấp, hạ giọng hỏi nàng hôm qua có phải đã gặp ai không.
Trong lòng Nguyệt Ly giật thót. Chuyện gặp Hoàng thượng hôm qua nàng không muốn để ai biết, cộng thêm lúc đó quá hoảng loạn nên cũng chưa kịp nói với Trần ma ma. Giờ nghe bà hỏi vậy, nàng đoán ngay là đã có người tìm đến.
Nàng cười khổ gật đầu, giọng càng thêm nhỏ: "Hôm qua nô tỳ thấy mưa lớn quá nên vào Vân Đài Điện trú mưa... Ai ngờ... Bệ hạ cũng ở bên trong. Bệ hạ nhân từ nên không trách tội nô tỳ."
Nhưng tình cảnh hôm qua, nàng có thể nói là vô cùng chật vật. Nàng không biết Bệ hạ nghĩ gì về mình, chỉ mong sao ngài quên nàng đi là tốt nhất. Bệ hạ trăm công nghìn việc, nàng chỉ là một cung nữ nhỏ nhoi, làm sao có thể gây ra sóng gió gì được.
"Hôm nay Lưu công công bên cạnh Bệ hạ tới, nói Bệ hạ truyền chỉ điều ngươi sang Vân Đài Điện. Chắc là Lưu công công còn lời muốn dặn dò ngươi, nhưng ta đã từ chối khéo rồi, bảo ngươi đang bệnh, thực sự không dậy nổi."
Trần ma ma thấy nàng bất an, bèn vỗ nhẹ tay nàng trấn an: "Ngươi cũng đừng quá lo lắng, Vân Đài Điện cũng được xem là chỗ tốt, thanh tịnh. Ngươi ở đó cứ làm việc cho tốt, rồi cũng có ngày được xuất cung thôi."
Nguyệt Ly đỏ hoe mắt gật đầu. Chuyện này đối với người ngoài có lẽ là vinh dự to lớn, là chuyện tốt hiếm có, nhưng với nàng mà nói thì thực sự chẳng tốt đẹp gì. Nàng chỉ muốn an phận sống trong cung, tích cóp đủ tiền để ngày sau được thả ra thì có vốn làm ăn buôn bán nhỏ. Nhưng nay bị điều đi Vân Đài Điện, con đường phía trước mờ mịt, bình an hay trắc trở cũng không ai biết được.