Chương 1.2

Đang suy nghĩ, một người từ bên trong đi ra, chính là vị công công vừa rồi.

Ngụy Đức đi ra, hơi cúi người cười mời ba người Nguyệt Ly vào: “Mời vào.”

Đi vào chính viện của Văn Sơn Cung có một hồ nước không lớn, hòn non bộ bên trong bài trí độc đáo, nhìn từ xa dường như còn có sương mù lượn lờ, còn ở phía bên kia hồ nước, một người đang nằm trên ghế dài, đã bị đánh đến không còn phản ứng, vết máu chảy ra, nhỏ xuống đất.

Nguyệt Ly nhìn thấy mà mắt gần như đỏ hoe, run rẩy tiến lên, quỳ xuống trước nữ tử mặc cung trang đang ngồi trên ghế dưới mái hiên, hành đại lễ, cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nói: “Nô tỳ bái kiến Như tần chủ tử, chủ tử vạn phúc kim an.”

Như tần mặc một bộ cung trang màu xanh nhạt, trên búi tóc cắm trâm cài châu ngọc cùng màu, sáng ngời mà không mất đi vẻ thanh nhã, tai đeo đôi bông tai vàng khảm ngọc bích, mày nhạt như tuyết, thân hình mảnh mai như liễu.

“Là Trần ma ma bảo ngươi tới?” Như tần chăm chú đánh giá người đang quỳ, giữa hai hàng lông mày hiện lên một chút suy tư, nhưng cũng không ra lệnh cho người bên cạnh dừng tay, giọng điệu nhàn nhạt.

Nguyệt Ly phủ phục trên mặt đất, đầu cũng không ngẩng lên, cung kính đáp: “Hồi nương nương, nô tỳ được Trần ma ma sai tới, ma ma nói, mong nương nương nể tình, Nguyệt Thanh đắc tội nương nương là nàng ta đáng chết, nhưng Văn Sơn Cung là nơi thanh nhã, để máu của kẻ dơ bẩn làm ô uế, e là làm hỏng tâm trạng tốt của nương nương.”

Nàng lấy đầu chạm đất, giọng không lớn, vừa đủ để người khác nghe thấy.

Sau khi nàng nói xong, trong viện lặng đi một lúc, ngay sau đó, Nguyệt Ly nghe thấy Như tần thờ ơ ra lệnh: “Vậy thì kéo ra ngoài viện, đánh chết.”

Lời này vừa nói ra, đồng tử của Nguyệt Ly đột nhiên co rút lại, nằm sấp trên mặt đất, sau lưng đổ mồ hôi, còn muốn nói gì đó, tiểu cung nữ bên cạnh ở góc khuất người khác không nhìn thấy véo nàng một cái.

Nàng thầm hít một hơi, cảm giác sau lưng càng lúc càng ướt đẫm, nàng khó khăn nói: “Xin nương nương cho phép nô tỳ ở đây chờ, nô tỳ cần phải bẩm báo với ma ma.”

Khóe miệng Như tần nhếch lên một nụ cười lạnh, cho phép nàng.

Mưa to nói đến là đến, tiếng sấm cuồn cuộn, tiết trời ấm áp đầu xuân bị một trận mưa xuân dập tắt, chờ đến khi thái giám hành hình xong việc, trên mặt đất đã chảy thành một vũng máu lẫn với nước mưa.

“Thật là xui xẻo.” Ngụy Đức từ Văn Sơn Cung đi ra, ra lệnh cho người khiêng Nguyệt Thanh đã không còn hơi thở đi, quay người lại thì thấy Nguyệt Ly đứng một bên bị mưa ướt sũng, cười một tiếng.

“Cô nương vẫn còn ở đây à, trời sắp tối rồi, ban đêm sợ là sẽ se lạnh, cô nương nên chú ý một chút.”

Nguyệt Ly có chút chật vật cúi đầu, tầm mắt chỉ có thể thấy vũng máu loãng chảy qua, nàng gật đầu đáp lời: “Đa tạ công công nhắc nhở, nô tỳ còn phải về bẩm báo, không làm phiền công công nữa.”

“Vậy thì, cô nương đi thong thả.”

Nói xong, xoay người rời đi.