Chương 4.1

Đến ngày thứ ba thì bệnh của Nguyệt Ly đã khỏi hẳn.

Sau đó nàng liền chuyển đến Vân Đài Điện. Khi tới nơi, thấy có một vị công công đang dạy bảo cung nữ, nàng tiến lên, cố gắng không gây ra tiếng động lớn.

Vị công công kia hơi ngẩng đầu nhìn thấy Nguyệt Ly, lại thấy nàng xách theo đồ đạc, liền đoán ra người đến là ai.

"Ô kìa, vị cô nương này là người mà mấy hôm trước Lưu công công dặn dò điều đến Vân Đài Điện hầu hạ phải không?" Vương Hỉ cười nói, ngầm ra hiệu cho cung nữ đang đứng bên cạnh mau lui đi.

Nguyệt Ly không biết vì sao thái độ của hắn lại ôn hòa như vậy, nhưng nàng cũng không muốn đắc tội với người ta, bèn cụp mắt nói: "Nô tỳ là Nguyệt Ly, bái kiến công công."

"Được được được, Nguyệt Ly cô nương đi theo ta."

Trước đó được Lưu công công dặn dò, hắn liền đoán nữ tử được điều đến chắc là người đặc biệt, nay nhìn thấy Nguyệt Ly, trong lòng càng chắc chắn thêm vài phần.

Hắn đi trước dẫn Nguyệt Ly vào trắc điện của Vân Đài Điện, theo lối nhỏ ở góc đi vào trong, mở cửa một gian phòng nhỏ dưới xà nhà, ra hiệu cho Nguyệt Ly: "Nguyệt Ly cô nương, đây chính là chỗ ở của cô."

Nguyệt Ly hơi sững sờ, lập tức phản ứng lại, quay đầu hỏi Vương Hỉ: "Xin hỏi công công, nơi này chỉ có một mình nô tỳ ở thôi sao?"

Vương Hỉ không phủ nhận, ngược lại gật đầu: "Đây là Vân Đài Điện của Bệ hạ, không có Bệ hạ cho phép, không ai được vào ở đâu."

Thấy vẻ mặt Nguyệt Ly có chút lo sợ, hắn lại nói: "Đừng quá lo lắng, cung nhân quét dọn Vân Đài Điện đều ở khu hạ nhân, mỗi ngày giờ Thìn mới đến đây. Để đồ xuống đi, ta dẫn cô nương đi xem chính điện một chút."

Chính điện chia làm tiền điện và hậu điện. Tiền điện chính là nơi lần trước Nguyệt Ly bước vào, không khéo gặp phải Hoàng thượng ở đó, còn hậu điện là nơi Hoàng thượng nghỉ ngơi.

Nguyệt Ly cúi đầu đi theo sau lưng Vương Hỉ, lúc bước qua bậc thềm, nàng lại ngửi thấy mùi hương trầm nhàn nhạt quen thuộc ấy.

"Nguyệt Ly cô nương, sau này cô nương phụ trách sắp xếp giá sách ở Vân Đài Điện, mỗi chiều sắp xếp lại một chút, lau chùi giá sách cho sạch sẽ là được. Đây đều là sách của Bệ hạ, phải cẩn thận chút, đừng làm hỏng, nếu không thì phiền phức không chỉ đến với mình cô đâu."

Những lời này trong lòng Nguyệt Ly đều hiểu rõ. Nàng nghĩ, việc này cũng không quá khó, thậm chí có thể nói là nhẹ nhàng, thế là cúi đầu vâng dạ.

"Được rồi, lát nữa ta đưa chìa khóa cho cô nương, giờ cô nương đi tìm Lục Phỉ để lĩnh một bộ y phục, ngày mai là có thể bắt đầu làm việc." Nói xong, Vương Hỉ cũng không nói nhiều nữa, dẫn nàng ra ngoài, thuận tay khép cửa lại.

Buổi chiều, Nguyệt Ly gặp cung nữ Lục Phỉ mà Vương Hỉ nhắc tới.

Cung nhân ở Vân Đài Điện không giống các cung khác, y phục màu lam nhạt tôn lên nước da trắng nõn, eo chiết rất nhỏ, tay áo và váy đều thêu hoa nhỏ. Ngoài y phục, kiểu tóc cung nữ cũng thống nhất, cài hai cây trâm hoa.

Lục Phỉ tầm hai mươi tuổi, mặt lạnh tanh, có vẻ không dễ chung sống.

"Ngươi tên Nguyệt Ly?" Lục Phỉ nhìn nàng từ trên xuống dưới, giọng không lớn không nhỏ.

Thấy Nguyệt Ly đáp phải, Lục Phỉ thu hồi ánh mắt, chỉ vào đồ vật trên bàn: "Kia là đồ của ngươi, cầm về đi, nếu thiếu thì bảo ta. Ngươi biết chữ, có biết viết không?"

Nguyệt Ly gật đầu: "Biết viết vài chữ, nhưng không biết hết."

"Biết viết là được, mỗi ngày giờ Thìn dậy theo ta đến trắc điện chép sách." Lục Phỉ nói xong liền quan sát nét mặt nàng, tưởng nàng sẽ tỏ ra không nguyện ý, ai ngờ lại thấy Nguyệt Ly liên tục vâng dạ.

Lục Phỉ liền đánh giá cao nàng thêm một chút.

Trong Văn Sơn Cung, Như Tần liếc nhìn gương mặt trong gương, giọng thản nhiên: "Không sai chứ?"

"Hoằng Thiện nghe rõ mồn một, nói là cung nữ kia bị điều đi chỗ khác, cụ thể chỗ nào thì không biết, chắc là cung điện hẻo lánh nào đó."

"Điều đi đúng lúc thật." Như Tần không để tâm, đưa tay vuốt tóc.

"Nương nương không biết đấy thôi, mấy hôm trước mưa to, cung nữ kia đi Nội Vụ Phủ lấy đồ chạy về, đồ bị ướt hết, người còn bị ngã, nghe nói ốm mấy ngày. Chắc Trần ma ma thấy nàng ta không làm được việc nên mới điều đi đấy ạ."

Như Tần nghe vậy cười cười, giọng chậm rãi: "Kể ra cũng là kẻ biết điều."

Nàng ta cụp mắt nhìn dãy trâm vàng trên bàn trang điểm, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở cây trâm đính vân văn xanh lam và bảo châu đỏ ở giữa, đưa tay chỉ nhẹ: "Lấy cái này đi."

"Vâng."

Ngày hôm sau Nguyệt Ly dậy rất sớm. Đêm qua ngủ không ngon, đoán là sắp sáng nên nàng gắng gượng dậy, rửa mặt mặc quần áo rồi đi ra ngoài.

Mới đầu giờ Mão, lúc ra cửa nàng đã thấy hai ba tiểu thái giám đang quét dọn trong sân, trời tối om không biết có nhìn thấy gì không.