Ước nguyện duy nhất của nàng là sống tốt, sống thay cha mẹ đã khuất, sống vì đệ đệ đang chờ mình ở bên ngoài cung.
Nhưng nếu nàng đi thử lại khiến bệ hạ và nương nương nổi giận, thì nàng cũng không thể sống nổi.
Phó Xảo Ngôn thầm thở dài, trái tim vừa mới thả lỏng lại siết chặt hơn.
Thôi… nếu đến bước đường ấy, thì cứ xem như dùng mạng đổi lấy tiền thuốc men cho đệ đệ vậy, dù sao còn tiếp tục ở ngõ hẻm đó cũng không biết sẽ gặp phải chuyện gì, nghĩ vậy cũng không phải là thiệt thòi.
Suy nghĩ kỹ lưỡng xong, Phó Xảo Ngôn mới thầm thở phào một hơi, vén tay áo chỉnh lại trang phục.
Tân Nương không phân cho nàng và Tôn Tuệ Tuệ việc gì, nhưng nàng cũng không thể cứ ngồi trong phòng mãi được.
Nàng quay đầu nhìn lại, Tôn Tuệ Tuệ đã nằm xuống rồi, còn Huyên Thảo thì không biết lđã ra ngoài từ úc nào đã ra ngoài, đang ngồi ở gian ngoài vá quần áo.
Lúc nhỏ Phó Xảo Ngôn đã từng học nữ hồng với mẹ, tuy tay nghề thêu hoa không tốt, nhưng mũi kim lại rất đều, vì thế nàng liền mang giày vén màn bước ra, ngồi xuống bên cạnh Huyên Thảo.
"Huyên Thảo tỷ, để muội giúp tỷ nhé, muội cũng biết làm."
Huyên Thảo đang may áo cho Tân Nương, nàng ta là người không thích nói chuyện, nên có thiện cảm với Phó Xảo Ngôn trông có vẻ chín chắn hơn. Thấy nàng chủ động giúp đỡ, liền đưa một miếng vải nhỏ trong giỏ cho nàng: "Vừa hay ta đang định làm cho cô nương một chiếc khăn hoa lan để dùng vào mùa xuân, muội hãy khâu viền giúp ta nhé."
Phó Xảo Ngôn mỉm cười, nhận lấy rồi chăm chú làm.
Tân Nương đứng ở cửa nghe họ nói chuyện, không khỏi có chút lo lắng.
Phó Xảo Ngôn có thể nghĩ đến những việc này, một cung nhân trong cung mười mấy năm như nàng ta làm sao có thể không nghĩ đến.
Hơn nữa, nàng ta còn biết nhiều hơn cả Phó Xảo Ngôn.
Long Khánh Đế trị vì bốn mươi hai năm, trừ những người dần được phong tước vị vì sinh hoàng tử, công chúa ra thì những phi tần trẻ tuổi khác cũng không nhiều.
Toàn bộ tâm trí của ngài dành cho triều chính, đối với hậu cung rất hạn chế, ngay cả quý phi, một tháng cũng không gặp được người mấy lần.
Tân Nương đã từng tiếp xúc với ngài, cảm nhận được ngài không thích những cung nữ trẻ tuổi, ngài nhận vài người chỗ Hoàng hậu cũng chỉ vì giữ thể diện cho Hoàng hậu mà thôi.
Bây giờ, ngay thời điểm Ngũ hoàng tử vừa qua đời, Hoàng hậu lại đẩy người khác ra, e rằng sẽ chỉ có kết quả xấu mà thôi.
Nhưng nàng ta không dám nói.
Hiện tại tình hình trong cung như thế nào, thân là người ở Khôn Hòa Cung, nàng ta hiểu rõ nhất. Bệ hạ tuổi cao, người kế vị chưa định, tất cả các hoàng tử đều đã trưởng thành, mà Hoàng hậu trong Khôn Hòa Cung chấp chưởng cung vụ ba mươi mấy năm nhưng vẫn không có nhi tử, thật sự khiến người ta sợ hãi.
Tân Nương trở lại giường, tùy ý mở một quyển thoại bản.
Vương Hoàng hậu, giàu sang lộng lẫy, cao quý kia cũng đã già rồi.
Các công chúa thường được gả sau hai mươi tuổi, các hoàng tử thì phải buộc tóc rồi mới học “vỡ lòng”, khi đó trong cung sẽ sắp xếp hai đại cung nữ lớn tuổi hơn để hầu hạ, trước khi đủ tuổi trưởng thành, một tháng cũng chỉ có một hai lần. Trong số các phi tần mặc dù có những người đã hầu hạ bệ hạ khi chưa đủ tuổi cập kê, nhưng đó đều là chuyện cũ của khi bệ hạ còn ở tiềm để.
Khi đó, Bệ hạ cũng chỉ mới khoảng hai mươi.
Bây giờ, đã là năm Long Khánh 41.
Nếu như là hai cô nương mười bảy tám tuổi thì còn được, chuyện này sẽ không quá khó coi, nhưng những cô nương mười hai mười ba tuổi thì lại chưa hiểu biết gì.
Chỉ là trong Khôn Hòa Cung không có cung nữ thích hợp, Hoàng hậu mới nghĩ đến việc trực tiếp chọn ra mấy người không có bối cảnh trong đợt tiểu tuyển lần này.
Tân Nương thở dài, càng nghĩ càng thấy chuyện này chắc chắn không thành.
Nàng ta cả năm trời chẳng được gặp mặt Hoàng hậu, đương nhiên không thể nói gì, thậm chí đến việc nhắc nhở Phùng Tú Liên nàng ta cũng không nghĩ tới.
Cứ làm tốt nhiệm vụ lần này đi vậy. Nàng ta sẽ giải thích rõ ràng cho những tiểu cô nương kia, còn tương lai ra sao, chỉ có thể xem vận mệnh của họ.
Cả buổi chiều, trong gian phòng nhỏ này, mỗi người đều có những suy nghĩ khác nhau, buổi tối dùng bữa xong, Tân Nương bắt đầu giảng cho họ về thói quen của Bệ hạ, và những việc khác cần làm khi hầu hạ các quý nhân khác.
Những ngày sau cũng trôi qua như vậy.
Những ngày này, Tôn Tuệ Tuệ không có mâu thuẫn với Phó Xảo Ngôn, nàng ta chỉ dốc toàn bộ sức lực hướng tới ngày mười lăm sắp tới, chỉ muốn một bước bay cao, dù chỉ làm một Thục nữ cũng tốt rồi.
Ngày mười bốn tháng tư, thời tiết đã ấm lên, các cung đều cấp quần áo mới, các tiểu cung nữ cũng thay áo bông nặng nề, mặc áo tơ màu xanh nhạt.
Áo quần trong cung không bền, sợ làm bẩn mắt các quý nhân, cứ vài ngày phải giặt sạch. Vào mùa đông thì còn đỡ, chứ đến mùa hè nóng bức, áo váy mặc chưa tới một tháng đã bị bạc màu, mặc lên trông tối tăm không đẹp mắt. Những tiểu cung nữ tuổi hơn, luôn mong chờ đổi mùa để được cấp quần áo mới.