Sau khi suy nghĩ thấu đáo, Phó Xảo Ngôn lập tức thả lỏng tâm trí.
Nàng vốn không thích cứ nghĩ đi nghĩ lại trên một việc, giờ đã đến bước này, chỉ có thể cố gắng hết sức để bước tiếp.
Tân Nương thấy nàng vẫn không nói gì, đành hỏi: "Xảo Ngôn nghĩ thế nào?"
Phó Xảo Ngôn thu xếp lại tâm trạng, ngẩng đầu nhẹ nhàng nói: "Đã là lệnh do chủ tử nương nương sai bảo, nô tì sẽ tuân lệnh."
Đây là câu trả lời rất khôn khéo, nàng không nói mình không muốn, mà nói sẽ nghe theo mệnh lệnh của chủ tử. Ý của Vương Hoàng hậu không cần phải nói ra, đây cũng là cách nàng chấp nhận và đồng thuận.
Tân Nương thở phào nhẹ nhõm, nói: "Hôm nay các ngươi cũng mệt rồi, lát nữa cùng với Huyên Thảo đi nghỉ ngơi, tối nay ta sẽ kể cho các ngươi nghe chuyện khác."
Nàng đã nói như vậy, Tôn Tuệ Tuệ và Phó Xảo Ngôn liền cùng nhau rời khỏi nội thất. Cung nữ tên Huyên Thảo đang lau bàn ở bên ngoài, thấy họ ra liền vội chạy lại, nhỏ giọng nói: "Trước đây ta ở gian ngoài, bên kia có một cái giường, các ngươi ở đó tạm vài ngày nhé."
Huyên Thảo vào cung từ năm Long Khánh thứ 38, trước đây là cung nữ hầu hạ trong Khôn Hòa Cung, về sau nàng ta bị những cung nữ khác trong phòng bắt nạt, Tân Nương nhìn thấy, nên mới cầu xin Phùng Tú Liên đưa về bên cạnh.
Thông thường những thứ phi không danh phận như họ sống không khá hơn gì cung nữ, cũng may Khôn Hòa Cung rộng rãi. Vương Hoàng hậu muốn thể hiện lòng từ bi, đặc biệt cho phép vài người trong số họ ở riêng một phòng. Bình thường chỉ cần mỗi quý theo các cô cô dọn dẹp quần áo cũ của nương nương mỗi mùa, thời gian còn lại thì chỉ ở trong phòng nhỏ.
Thứ phi có cung nhân hầu hạ nhưng chỉ có một cung nữ, không có hoạn quan.
Huyên Thảo cũng không phải là người ngốc, hôm nay nghe Phùng Tú Liên nói liền hiểu ngay, nếu hai tiểu cung nữ này đã có cơ hội như vậy thì ở chung với họ vài ngày cũng không sao.
Ba người đi đến gian ngoài, Huyên Thảo kéo tấm màn màu nhạt lên, trước mắt họ liền hiện ra một chiếc giường nhỏ, bên cạnh còn có một chiếc rương gỗ làm từ cây liễu, có lẽ là Tân Nương ban cho, để nàng ta có thể cất chút tài sản riêng.
Phó Xảo Ngôn nhìn cái giường đó, cảm thấy hơi khó xử.
Ba người họ còn nhỏ tuổi, thân hình cũng nhỏ bé, nhưng chiếc giường này chỉ đủ cho hai người nằm, còn một người nữa thì ngủ ở đâu?
Khuôn mặt của Tôn Tuệ Tuệ càng khó coi hơn, trước đây khi ở Tú Xuân Các, điều kiện còn tốt hơn thế này nhiều, sao giờ đến Khôn Hòa Cung rồi mà cả chỗ ngủ cũng không có?
Tính tình nàng ta vốn không tốt, nhưng lại không thể phát tác, đành cố nhịn nói: "Huyên Thảo tỷ... cái này... thật sự là chúng ta không thể chen chúc mà nằm được."
Huyên Thảo thấy quả thật hơi chật, nhưng Tân Nương luôn rất hiền lành, nàng suy nghĩ một lúc rồi nói: "Lát nữa ta đi cầu xin cô nương, phòng nàng ấy còn một chiếc giường, tối nay ta sẽ đến đó gác đêm."
Chỉ có thể như vậy, Phó Xảo Ngôn im lặng đặt chiếc bao nhỏ lên rương gỗ, rồi ngồi lên giường.
Đối với những chuyện xảy ra trong ngày hôm nay, nàng vẫn chưa lấy lại được bình tĩnh.
Lúc này bình tĩnh suy nghĩ lại, có lẽ ngay từ đầu đã nghĩ đến điều tồi tệ nhất, là nghĩ sai rồi.
Nàng, một cô nương mười mấy tuổi, chưa kịp cập kê đã mất cha mẹ, đệ đệ lại bị bệnh nặng, nàng vào cung vì đệ đệ, không biết gì cả, chỉ vì sắc đẹp nên mới đến được Khôn Hòa Cung.
Bệ hạ là bậc đế vương tôn quý, đã từng chiêm ngưỡng bao nhiêu mỹ nhân tuyệt sắc? Chỉ tính riêng Quý phi Tô Mạn, người nổi tiếng khắp thiên hạ với sắc đẹp tuyệt trần thôi, thì đã hơn hẳn tiểu cô nương chưa đầy mười mấy tuổi như nàng không biết bao nhiêu lần rồi.
Nói thẳng ra, lúc này Phó Xảo Ngôn còn chưa xứng để làm cung nữ thϊếp thân cho Quý phi nương nương nữa.
Thêm vào đó, tuổi tác chênh lệch quá lớn.
Nàng nghe Phùng Tú Liên nói hiện giờ hoàng tử nhỏ nhất vừa tròn mười hai tuổi, còn hoàng tôn lớn nhất cũng đã tám tuổi rồi. Dù trong cung việc này rất phổ biến, nhưng sự non nớt của Phó Xảo Ngôn quả thực là một sự thật không thể phủ nhận.
Phó Xảo Ngôn khi gặp chuyện gì cũng không hề hoảng hốt, bình tĩnh suy nghĩ, bỗng thấy kế hoạch của Hoàng hậu thật là hoang đường.
Bà ta làm như vậy còn không bằng để cô nương đã từng hầu hạ qua bệ hạ như Tân Nương đến thử xem, lẽ bệ hạ nhớ đến chuyện cũ, cũng có thể thêm chút tình cảm.
Sau khi nghĩ kỹ, Phó Xảo Ngôn lại cảm thấy lo lắng.
Thành thật mà nói, nàng không có định gì với các quý nhân trong cung.
Nàng còn trẻ, chưa hiểu rõ về hôn nhân, tang chế, cưới hỏi, nếu không phải từ nhỏ đã theo mẹ quản lý việc nhà, e rằng nửa năm nay nàng đã không thể chăm sóc được đệ đệ bệnh tật. Tuy nhiên, dù nàng có hiểu chuyện đến đâu, cũng chỉ mới ở tuổi cập kê, nói những điều này quả thực hơi sớm.
Khi mới vào cung, nàng chỉ muốn tìm một nơi kiếm sống và có thể sinh tồn. Nàng hiểu rõ bản thân, chưa bao giờ mơ tưởng đến việc trở thành một trong các quý nhân, càng sợ một sơ xuất nào đó sẽ liên lụy đến gia đình. Từ nhỏ đến lớn, việc nàng thích nhất là đọc thoại bản, trong những câu chuyện ấy, hồng nhan trong cung chẳng khác nào xương khô, phía sau những bức tường đỏ, không biết bao nhiêu người mệnh mỏng đã bị chôn vùi.