Chương 17: Thật là một vẻ đẹp trời sinh

Người dịch: Minh Châu

Tân Nương ở một mình trong phòng thường xuyên nên hơi cô đơn, đối xử với các cung nữ hầu hạ mình cũng rất tốt, cơm cũng không ăn hết, thường bảo cung nữ cùng ăn với mình.

Nay có thêm Phó Xảo Ngôn và Tôn Tuệ Tuệ, nàng ta cũng không có quy tắc gì, nhất quyết bắt họ ngồi cùng ăn.

Phó Xảo Ngôn nhất quyết không chịu, nhưng Tôn Tuệ Tuệ do dự hai lần rồi đồng ý, nhà nàng ta khá giả, một tháng nay không được ăn thịt cá, cũng hơi thèm.

Tân Nương nhìn Tôn Tuệ Tuệ cười tươi rói ngồi vào bàn, rồi lại nhìn Phó Xảo Ngôn đứng lúng túng bên cạnh, nhẹ nhàng nói: “Ngồi xuống đi, nếu không ai cũng không ăn được.”

Phó Xảo Ngôn mới ngồi xuống.

Tân Nương lại nói: “Nói cho ta biết tuổi tác và họ tên của các ngươi đi.”

Tôn Tuệ Tuệ nhanh nhảu đáp: “Bẩm cô nương, nô tì họ Tôn, tên Huệ Huệ, năm nay mười hai tuổi.”

Phó Xảo Ngôn cũng đáp: “Bẩn cô nương, nô tì họ Phó, tên Xảo Ngôn, năm nay mười hai tuổi.”

Bốn người ngồi chung một bàn, sự chênh lệch về chiều cao không còn quá lớn nữa. Mặc dù Phó Xảo Ngôn vẫn cúi đầu, nhưng Tân Nương đã nhìn rõ khuôn mặt của nàng.

Khó trách nàng lại hành xử cẩn trọng như vậy… Tân Nương suy nghĩ một lúc, không khỏi cảm thấy hơi mong đợi.

Với vẻ đẹp của Phó Xảo Ngôn, e rằng vài năm nữa lớn lên, chắc chắn sẽ không kém gì vị trong Phượng Loan cung kia, chỉ là không biết tính tình ra sao. Giờ mới chỉ nghe giọng nói cũng thấy rất thanh thoát, du dương.

Thật là một vẻ đẹp trời sinh…

Nghĩ đến đây, Tân Nương lại không khỏi than thở.

Dung mạo của nàng chỉ được xem là xinh xắn, chỉ có mái tóc đen óng mượt là nổi bật hơn chút ít, nhưng Hoàng thượng không thấy thích thú, nàng chỉ được hầu hạ ngài vài lần rồi bị quên lãng, thậm chí còn không được phong làm Thục nữ.

Tân Nương gắp một miếng thịt kho tàu, nuốt xuống vị đắng trong miệng.

Căn phòng nhỏ hẹp này có lẽ là nơi an nghỉ cả đời của nàng, chỉ mong sau này có người nhặt xác cho nàng, đừng vứt nàng vào bãi tha ma vắng lạnh, không ai đoái hoài.

Tân Nương chớp chớp mắt, cố kìm nén những giọt lệ chực trào.

Ăn xong bữa, các tiểu cung nữ tự mình dọn dẹp. Phó Xảo Ngôn và Tôn Tuệ Tuệ bị Tân Nương gọi vào phòng trong, ngồi trên ghế dựa bốn chân thượng đẳng bên giường chờ Tân Nương dạy bảo.

Gian phòng trong này của Tân Nương lại càng chật hẹp, một chiếc giường nhỏ chiếm gần hết diện tích, hai chiếc hòm bằng gỗ đỏ đặt cạnh giường, kế bên là tủ quần áo, không còn chỗ nào để đặt thêm đồ đạc.

Phó Xảo Ngôn để ý thấy bên trong giường có một chiếc bàn nhỏ, trên bàn có một cái rổ đựng kim chỉ, bên cạnh rổ có vài quyển sách, rõ ràng Tân Nương thường dùng chúng để gϊếŧ thời gian.

Tân Nương thấy hai tiểu cô nương rất e dè, liền cười nói: “Các ngươi còn nhỏ, trong cung đều như vậy, chờ quen rồi sẽ tốt thôi…”

Nàng suy nghĩ một chút, lại nói với giọng khuyến khích và ngưỡng mộ: “Ta không có địa vị, chỉ được ở đây, nếu được Hoàng thượng thương yêu, được phong làm Thục nữ, Tài nhân, thì sẽ được ở gian phòng ba ngăn, có hai cung nữ hầu hạ.”

Phó Xảo Ngôn cúi đầu, không mấy để tâm, còn Tôn Tuệ Tuệ thì có vẻ rất hứng thú, nhỏ giọng hỏi: “Thật sao?”

Tân Nương nhìn nàng ta một cái, cười nói: “Điều ta nói chỉ là hạ tam vị (ba bậc thấp nhất), nếu được phong một trong trung tam vị như Tiệp dư, Chiêu nghi, thì sẽ trở thành chủ vị một cung, ở riêng trong chính điện.”

Các cấp bậc trong cung, Phùng Tú Liên đã từng giảng giải kỹ lưỡng, nhưng bà ấy không nói rõ ràng, chỉ nói thượng tam vị, trung tam vị và hạ tam vị là gì, không nói rõ đãi ngộ như thế nào.

Đây cũng là để bảo vệ những tiểu cung nữ, họ còn quá trẻ, chưa phân biệt được đúng sai, hoàn toàn không biết được việc trở thành chủ nhân trong cung khó khăn đến mức nào.

Nhiều cung nữ chỉ thấy được những chiếc trâm cài đầu lộng lẫy và những bộ áo dài thêu hoa của các phi tần, mà không thấy được những giọt nước mắt và khó khăn họ đã trải qua để có được điều đó.

Cũng giống như Tôn Tuệ Tuệ, nghe lời Tân Nương nói thì vô cùng phấn khích, không tự chủ được mà hỏi: “Vậy Quý phi nương nương thì sao?”

Quý phi Tô Mạn đã trở thành truyền thuyết, trong các vở kịch dân gian thường nhắc đến, đều nói bà xinh đẹp tuyệt trần, như tiên nữ xuống trần. Trong kịch, người ta nói Long Khánh đế rất yêu thương bà, từ một cung nữ mà trở thành Phi tần, được sủng ái, sinh được hai hoàng tử.

Nhưng sự thật có đúng như vậy không? Phó Xảo Ngôn nhớ lại những gì Phùng Tú Liên giảng dạy về mối quan hệ giữa các chủ tử trong cung, không khỏi thấy buồn cười.