Người dịch: Minh Châu
Phó Cẩn Ngôn đứng sau lưng Tôn Tuệ Tuệ, khẽ cúi đầu, không ai có thể thấy được khuôn mặt tái nhợt của nàng.
Ở bên kia, Phùng Tú Liên vẫn đang dặn dò Tân Nương: “Cô nương vất vả, mấy ngày nữa là mười lăm rồi, Hoàng hậu mong chờ ngày này lắm.”
Chỉ trong vài câu nói, Tân Nương đã thu lại biểu cảm trên khuôn mặt, bình tĩnh trở lại: “Đa tạ cô cô chỉ bảo, Tân Nương nhất định không phụ lòng mong đợi của Hoàng hậu.”
Phùng Tú Liên gật đầu, không đợi tiểu cung nữ đến dâng trà liền đứng dậy, đi đến cửa nói với Tôn Tuệ Tuệ và Phó Xảo Ngôn: “Các ngươi ở lại đây, nghe lời cô nương, cô nương nói gì thì làm vậy.”
Nói xong, bà dừng lại một chút rồi nói với Vương Kiều và Thẩm An Như: “Hai ngươi theo ta đi.”
Thẩm An Như không tự chủ được mà kéo tay áo Phó Xảo Ngôn, Phó Xảo Ngôn liếc nhìn nàng ấy một cái, môi mấp máy trấn an: “Đi đi.”
Dù tuổi còn nhỏ nhưng Thẩm An Như rất ngoan ngoãn, nàng khẽ nắm chặt lấy bàn tay hơi lạnh của Phó Xảo Ngôn, bước đi một bước lại ngoảnh đầu nhìn lại, một lúc sau liền theo Phùng Tú Liên rời khỏi phòng.
Mặc dù mới quen biết, nhưng thấy Thẩm An Như vì tuổi còn nhỏ mà thoát khỏi một kiếp nạn, Phó Xảo Ngôn vẫn âm thầm vui mừng cho nàng ấy.
Trong phòng bỗng ít hơn ba người, không còn đông đúc như trước, nhưng cũng không thấy rộng rãi hơn.
Nơi này quá chật hẹp, gian ngoài chỉ có một chiếc bàn tròn cùng ba chiếc ghế, còn lại chỉ có một dãy giá hoa sát cửa sổ, trên đó bày vài chậu giỏ treo, không có loại hoa cỏ nào quý hiếm.
Với thân phận của Tân Nương, dù có, cũng không nuôi nổi.
Nàng ta chờ Phùng Tú Liên biến mất khỏi tầm mắt, mới đứng dậy ngồi trở lại vị trí chủ tọa, tự mình quan sát Phó Xảo Ngôn và Tôn Tuệ Tuệ.
Thành thật mà nói, nàng không xinh đẹp xuất sắc, chỉ vì có mái tóc đen mượt mà, mềm mại, Vương Hoàng hậu để ý đến ưu điểm này của nàng, mới tiến cử nàng cho bệ hạ.
Lúc đó, Long Khánh đế cũng chỉ ở tuổi trung niên, không muốn làm mất mặt Hoàng hậu, nên đã nhận đề nghị “tốt bụng” này.
Trong cung, không ai có sắc đẹp bằng Quý phi. Khuôn mặt như hoa mẫu đơn của bà ta tinh xảo xinh đẹp, thân hình thon thả, giọng nói như chim hoàng oanh, thêm tính cách dịu dàng đa tình, rất được Long Khánh đế yêu thích.
Ngay cả bây giờ, khi đã ngoài bốn mươi tuổi, vẫn tươi tắn quyến rũ.
Vương Hoàng hậu xuất thân từ gia đình danh giá, từ nhỏ đã học cách quản gia, cách làm một chính thất phu nhân, mặc dù không được sủng ái như Quý phi nhưng Long Khánh đế cũng sẽ không đối xử lạnh nhạt.
Không vì mặt mũi của phụ thân bà, cũng phải xét đến việc bà quản lý hậu cung ba mươi mấy năm, nuôi dưỡng hàng chục hoàng tử công chúa, sự vất vả này quả thực đáng quý. Dù chỉ là vì kính trọng lẫn nhau thì ông ta cũng không bao giờ để Quý phi làm mất mặt Hoàng hậu.
Vì điểm này, Vương Hoàng hậu cũng đã cho Long Khánh đế mặt mũi, bất cứ cung nhân cung nữ nào được tiến cử cho Long Khánh đế, không một người nào giống Quý phi, tất cả đều có vẻ đẹp riêng, không bao giờ khiến Long Khánh đế ghét bỏ.
Vương Hoàng hậu quả là người thông minh.
Việc này, cũng là về sau Phó Xảo Ngôn tự suy nghĩ ra, trong cung mặc dù quản lý cung nhân chặt chẽ, nhưng vẫn có những lời bàn tán, đồn đoán xem ai sẽ là người được Hoàng hậu tiến cử. Cũng từ đây mà có thể thấy được một hai.
Nhưng lúc này, Phó Xảo Ngôn vẫn chưa kịp nghĩ đến những chuyện đó, nàng chỉ lo lắng sợ hãi trước thử thách hiện tại.
Năm Long Khánh thứ ba mươi, Tân Nương vào cung, nay đã hai mươi sáu tuổi. Nếu sớm kết hôn và có con, chắc cũng chỉ bằng tuổi Phó Xảo Ngôn và Tôn Tuệ Tuệ thôi.
Thấy hai thiếu nữ cúi đầu e thẹn, không dám lên tiếng, nàng ta thở dài, giọng nhẹ nhàng: “Ta không phải là quý nhân gì, chỉ là một thứ phi, may mắn được Hoàng hậu nương nương thương xót mà được ở đây. Hai người, tạm thời cứ ở đây đi.”
Phó Xảo Ngôn và Tôn Tuệ Tuệ vội đáp: “Vâng, cô nương.”
Tân Nương thấy mặt trời đã đến đỉnh đầu, liền ra lệnh cho cung nữ hầu cận đi lấy cơm trưa, rồi bảo hai người ngồi xuống: “Các ngươi còn nhỏ, chắc chưa hiểu ý của nương nương. Ăn xong, ta sẽ nói cho các ngươi nghe.”
Phó Xảo Ngôn thấy thái độ của Tân Nương dịu dàng, không có ý thù địch, trong lòng hơi yên tâm.
Tân Nương tuy không có địa vị cao, nhưng cũng là người từng hầu hạ Hoàng đế, lại thêm Hoàng hậu rất coi trọng hình thức, vì thế, phòng bếp chưa bao giờ thiếu thốn cho những “tiểu thư” như họ, mỗi bữa đều có bốn món ăn, một bát canh, đủ cả món mặn và món chay, thỉnh thoảng vào những ngày lễ tết còn có thêm quà, cũng coi như là khá tốt rồi.