Người dịch: Minh Châu
Phùng Tú Liên sốt ruột muốn về báo, nên đi nhanh hơn. Điều này khiến cho Thẩm An Như gặp khó khăn, bước đi vấp váp theo sau, lại không muốn để người khác phát hiện ra, khuôn mặt nhỏ trắng bệch, trời lạnh mà trán vẫn đổ đầy mồ hôi.
Cuối cùng được Phó Xảo Ngôn dìu vào chính điện, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.
Phùng Tú Liên bảo các nàng chờ ở ngoại điện phía tây là Linh Lung Các, còn bà thì bước vào điện trong để bẩm báo.
Trong Linh Lung Các bày biện rất tinh xảo, cạnh cửa sổ đặt hai cái Đa Bảo Các, trên đó có những đồ vật, phục trang lấp lánh, lung linh, Phó Xảo Ngôn chưa từng thấy bao giờ.
Chủ nhân chưa đến, các nàng không dám ngồi, bốn tiểu nha hoàn đều căng thẳng đứng tại chỗ, ngay cả Tôn Tuệ Tuệ cũng không dám nói một lời.
Khoảng chừng một chén trà sau, một cung nữ dung mạo thanh tú bước vào gọi các nàng: “Nương nương muốn triệu kiến các ngươi, lát nữa nhất định phải cẩn thận, nương nương hỏi gì thì đáp nấy, ngoan ngoãn một chút là được.”
Bốn tiểu cung nữ vội vàng gật đầu, theo nàng vào điện trong.
Sau khi nghỉ ngơi một lúc, sắc mặt Thẩm An Như đã đỡ hơn, lại thêm những tấm thảm dày được trải khắp điện phụ, bước lên đó thoải mái hơn nhiều so với mặt đất lát gạch vàng.
Các nàng đi qua những màn che dày, xuyên qua vô số hành lang, cuối cùng đi vào bên trong Kim Ngọc Đường - chính điện của Khôn Hòa Cung.
Cánh cửa hoa Bồ đề bật mở, Phó Xảo Ngôn đi theo sau Tôn Tuệ Tuệ, cúi người hành lễ rồi bước vào.
Trong điện có những tiếng nói nhỏ, dường như là Phùng Tú Liên đang nói chuyện với Hoàng hậu.
Đại cung nữ dẫn các nàng đến trước ngọa phòng, quay người nói: “Bái kiến nương nương, quỳ xuống.”
Bốn tiểu cung nữ xếp hàng quỳ xuống, hai tay nắm chặt trước gối, thân trên hơi khom, đầu nhẹ nhàng cúi xuống, dáng vẻ thanh tú, duyên dáng hiện rõ.
“Thỉnh an nương nương.”
Phó Xảo Ngôn quỳ trên mặt đất, tim đập như trống.
“Mở màn che, để nương nương ngắm nhìn.” Giọng Phùng Tú Liên vang lên.
Phó Xảo Ngôn trong lòng thắt lại, chỉ cảm thấy tấm màn che được kéo lên, một ánh nhìn lạ quét qua đỉnh đầu nàng.
“Ngẩng đầu lên.”
Âm thanh đó vọng lại qua màn che, giọng nói dịu dàng, như có vô số sự dịu dàng, lại ẩn chứa vẻ uy nghiêm, vang vọng.
Đó là người phụ nữ quyền lực nhất Đại Càng lúc này, Hoàng hậu của Long Khánh đế – Vương Thiền Quyên.
Người chưa thấy bóng, âm thanh đã vang lên.
Giọng nói của Vương Hoàng hậu êm ái như biển cả, nhưng đối với những tiểu cung nữ như Phó Xảo Ngôn, lại vang dội, mạnh mẽ, khiến họ khó thở.
Phó Xảo Ngôn khẽ ngẩng đầu, không dám nhìn thẳng Hoàng hậu, nhưng vẫn có thể nhìn thấy bóng dáng mảnh mai của bà qua tấm rèm ngọc lấp lánh.
Trong Kim Ngọc Đường, nội thất xa hoa, lộng lẫy, tấm thảm len cừu trắng muốt do Nguyệt thị tiền triều tiến cống trải rộng trên mặt đất. Một đôi giày da mềm thêu hoa văn ngũ sắc, kim tuyến lấp lánh, tạo hình phượng hoàng dát vàng đang tỏa sáng rực rỡ dưới ánh đèn l*иg.
Theo quy định của Đại Càng, chỉ những phi tần tứ phẩm trở lên mới được mặc áo thêu vàng, và chỉ có Hoàng hậu mới được phép mặc áo có hình phượng hoàng.
Phó Xảo Ngôn cúi thấp mắt, tim đập thình thịch trong l*иg ngực, lo lắng không thôi.
Bên kia tấm rèm ngọc, Vương Hoàng hậu tỉ mỉ quan sát bốn tiểu cung nữ dưới chân mình. Vì trông họ đều khá sợ hãi, đầu không ngẩng cao, chỉ có thể thấy chiếc cằm thon thả mơ hồ.
Hoàng hậu khẽ nghiêng đầu, không nói gì, nhưng Phùng Tú Liên bên cạnh liền hiểu ý bà, nhẹ nhàng nói: “Hãy ngẩng đầu lên một chút, để Hoàng hậu nhìn rõ.”
Không phải ngẫu nhiên mà trong hàng trăm cung nữ và hoạn quan của Khôn Hòa Cung, chỉ có Phùng Tú Liên mới có thể đứng vững bên cạnh Hoàng hậu.
Ý nghĩ của Hoàng hậu, không cần phải dặn dò, bà cũng có thể xử lý tốt mọi việc.
Mà vị Hoàng hậu này, quả thật không dễ gần.
Bà vào cung năm thứ 28 đời tiên đế Hoằng Trị, được chọn làm Lương đệ của Thái tử, lúc ấy bà vừa mười sáu tuổi. Khi đó, Thái tử phi đã thành hôn với Thái tử được hai năm, đang mang thai, và nếu sinh hạ được Hoàng trưởng tôn thì vị trí Hoàng hậu sau khi Thái tử lên ngôi chắc chắn sẽ thuộc về bà.
Nhưng số phận thật tàn khốc, vào mùa xuân năm thứ 29 đời Hoằng Trị đế, Hoằng Trị băng hà, Hoàng hậu Khánh Huệ cũng qua đời cùng ngày. Thái tử phi giữ tang ba ngày, vì mệt mỏi mà động thai, sinh sớm, vì rong huyết khó sinh nên cả mẫu tử đều mất.
Năm đó, Long Khánh đế mới mười tám tuổi.
Ông cùng lúc mất đi phụ hoàng, mẫu hậu, thê tử và cả con mình, mặc dù lên ngôi cửu ngũ, nhưng thực sự trở thành một người cô độc.
Sau đó, để cân bằng tiền triều, sau năm năm làm hoàng đế, ông đã chọn Vương Thiền Quyên, người có phân vị cao nhất làm Hoàng hậu.
Vương Thiền Quyên là nữ nhi của một gia tộc danh giá, từ nhỏ đã được sống trong cảnh cẩm y ngọc thực, là người trời sinh đã có mệnh phú quý. Mặc dù dung mạo của bà chỉ có thể được gọi là xinh đẹp, nhưng bà lại có quý khí mà những người khác không có, rất phù hợp với chiếc ghế phượng này.