Chương 4.1

Khi đêm sắp buông xuống, ngự giá đang trên đường tới điện Thừa Minh, Thu Lan liền ra hiệu cho Thù Lệ đi chuẩn bị trà bánh.

Cung nhân hầu hạ ở đây không nhiều. Thù Lệ nhìn ấm nước đang sôi sùng sục, lòng cứ thấy bất an không yên, nhưng cố nghĩ mãi cũng không ra nguyên do.

Phía trước có người thúc giục, Thù Lệ vội gạt đi những suy nghĩ vẩn vơ, tay chân lanh lẹ chuẩn bị trà bánh sẵn sàng.

Lúc nàng bưng khay trà đi về phía thư phòng, liền thấy Từ công công của hoàng thượng đang đứng ngay ngoài cửa. Nàng bèn bước vào.

Thù Lệ nghĩ, có Thu Lan cô cô ở bên trong thì không cần phải lo lắng. Nào ngờ khi đi vào, bốn bề vắng lặng, ngay cả bóng của Thu Lan cô cô cũng không thấy đâu.

Nàng cẩn thận rón rén bước chân. Trong thư phòng, ngoài tiếng hít thở của chính mình, rõ ràng còn có dấu hiệu của một người khác.

Nàng cúi đầu bưng khay tiến lên, khi đến gần bàn sách thì vòng qua một chút, đập vào mắt là một đoạn tay áo bào màu đen thêu hoa văn mây cuộn.

Thù Lệ không dám gây ra động tĩnh gì, đặt trà và điểm tâm trên khay xuống, cách bàn tay kia một khoảng không xa. Đang định thở phào nhẹ nhõm lui ra thì bỗng nghe đối phương lên tiếng: "Bưng điểm tâm đi."

Tiêu Thần thờ ơ liếc qua đĩa điểm tâm tinh xảo trên khay, cất tiếng ra lệnh.

Trái tim đang lơ lửng của Thù Lệ lại thắt lại. Nàng nhỏ giọng cung kính đáp một tiếng "vâng", rồi đưa tay ra lấy đĩa.

Ánh nến soi rọi bàn tay đang đưa tới, vẽ nên một dáng hình không khác gì đôi tay mà hắn đã thấy ban sáng.

Tiêu Thần theo hướng bàn tay đó hơi nghiêng đầu, dưới ánh nến nhìn rõ khuôn mặt của tiểu cung nữ.

Tóc dài búi gọn, chiếc trâm hoa trên búi tóc không biết đã dùng từ bao giờ, trông đã cũ. Vành tai không đeo trang sức, chỉ một gương mặt mộc mạc như vậy lại càng làm nổi bật nét mềm mại giữa đôi mày.

Tiểu cung nữ này...

Đồng tử Tiêu Thần bỗng co rụt lại, ánh mắt sắc bén hơn mấy phần. Nhưng sự sắc bén ấy Thù Lệ không hề nhận ra. Nàng vẫn cúi mắt, không dám nhìn sang bên cạnh, cho dù cảm giác được đối phương dường như đang nhìn mình, nàng cũng không dám có động tác thừa.

Nàng thật ngoan ngoãn.

Mãi đến khi Thù Lệ bước chân có phần cứng đờ đi ra ngoài, ánh mắt Tiêu Thần vẫn dán vào bóng lưng nàng vừa khuất sau cánh cửa.

Hôm qua vừa mới nhìn rõ dung mạo nữ tử trong mộng, hôm nay lại phát hiện ngay bên cạnh mình có một tiểu cung nữ giống hệt như đúc, nói không có gì kỳ quặc, Tiêu Thần cũng không tin. Nhưng hắn không gọi nàng lại chất vấn, mà trầm tư một lát rồi cho gọi Từ Khang tới.

"Đi điều tra cung nữ vừa vào." Tiêu Thần buông một câu như vậy. Lời vừa dứt, sắc mặt Từ Khang có chút mờ mịt.

"Vâng, nô tài đi điều tra ngay." Từ Khang trong lòng thầm giật mình, lẽ nào cung nữ ban nãy đã chọc giận Hoàng Thượng ở đâu sao?

Bóng đêm dần sâu, Thù Lệ vào phòng trà thì thấy Thu Lan cô cô, vừa định nói gì đó thì ngoài cửa lại có người gọi Thu Lan cô cô đi.

Mãi đến tối tan ca, Thù Lệ về đến Vân Uyển thì Thanh Diệu đã ngủ rồi.

Nàng rón rén hết mức, rửa mặt xong liền chui vào trong chăn. Không biết có phải vì hôm nay trôi qua một cách mơ màng hay không mà ngay cả trong giấc mơ, nàng cũng thấy hơi mệt mỏi.

Vẫn là bụi mẫu đơn ấy, nàng cẩn thận đứng dậy nhìn quanh, không thấy nam tử kia nên cũng không đi ra ngoài, cứ ngồi trong bụi hoa, thỉnh thoảng nhặt những cánh hoa rụng dưới đất gom lại thành một đống.

Một lúc sau, sau lưng có tiếng bước chân vọng tới, Thù Lệ còn chưa kịp phản ứng, cổ tay đã bị một lực rất mạnh kéo giật ra khỏi bụi hoa.