Buổi chiều, nhân lúc rảnh rỗi, Thù Lệ đi tìm Thanh Diệu. Cung nhân ở Thừa Minh Điện không ít, nên công việc phân cho mỗi người cũng không nhiều.
Thanh Diệu được phân đi chăm sóc hoa cỏ, nàng vốn sợ nhất những chuyện phiền phức, nên công việc hiện tại khiến nàng cảm thấy rất tốt.
"Thu Lan cô cô xem ra rất coi trọng muội, nhưng hầu hạ ở ngự tiền không giống trước đây, tính tình muội cẩn thận, ta cũng không nói nhiều nữa."
Thù Lệ năm nay mười sáu, Thanh Diệu lớn hơn nàng hai tuổi, nhưng vì hai người quen biết chưa lâu nên lời nói vẫn chưa thể quá thân mật.
"Ta hiểu mà." Thù Lệ gật đầu, tỏ rõ đã ghi nhớ những lời này của nàng.
Một ngày trôi qua rất nhanh, lúc trời gần tối, Thù Lệ nghe thấy mấy cung nữ đang bàn tán rằng tối nay có lẽ sẽ có mưa.
Nàng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, quả thực một màu u ám.
Tối nay thiên tử không trở về Thừa Minh Điện, Thu Lan cô cô cũng không có ở đó. Thù Lệ đợi một lúc, sau đó đóng cửa thư phòng lại, chờ đến giờ mới trở về Tố Vân Uyển.
Thanh Diệu đã ở trong phòng. Các nàng ở chung một phòng hai người, giường của Thanh Diệu ở phía bên kia.
Thù Lệ vào cửa thì thấy Thanh Diệu đang sắp xếp lại y phục. Đầu xuân, qua mấy trận mưa là trời sẽ ấm lên, nhưng áo xuân của cung nữ còn chưa được phát xuống, nên Thanh Diệu đang dọn dẹp lại mấy bộ xiêm y mùa đông.
"Vừa mới nổi gió rồi, tối nay chắc là sẽ mưa đấy, muội tìm xem có bộ đồ nào dày một chút để mặc không." Thanh Diệu thấy nàng bước vào, vội vàng nói.
Thù Lệ gật đầu rồi cũng đi tìm quần áo của mình, tìm được một chiếc áo ngắn có thể khoác thêm bên ngoài.
"Ta nghe nói hôm nay Hoàng thượng đến Chỉ Ương Cung, chỗ của Nhàn phi nương nương."
Nhàn phi nương nương ở Chỉ Ương Cung là người có tính tình ôn nhu, trầm tĩnh, dưới gối còn có Nhị hoàng tử, nên sự sủng ái của Nhàn phi vẫn luôn còn đó.
Thù Lệ "ồ" một tiếng, không mấy để tâm. Nàng vẫn đang nghĩ ngày mai lại phải dậy sớm, không biết tối nay có còn nằm mơ nữa không.
Đúng như nàng nghĩ, tối nay lại nằm mơ.
Trong mộng dường như cũng là một ngày xuân, ánh nắng rải trên người ấm áp dễ chịu. Vừa trông thấy bụi mẫu đơn kia, lòng Thù Lệ lại dấy lên nỗi sợ, bất giác lùi về sau, lùi đến một khoảng cách an toàn rồi mới xuyên qua kẽ lá nhìn về phía trước.
Nam tử kia vẫn ngồi dưới gốc cây, chỉ có điều hôm nay không đọc sách, hắn chống tay, dường như đang nghỉ ngơi.
Thù Lệ cẩn thận quan sát một lúc, một hồi lâu sau mới quay người định rời đi, đúng lúc một cánh hoa rơi xuống, nhẹ nhàng đáp trên chóp mũi nàng. Nàng hắt hơi một tiếng, âm thanh không lớn, nhưng vừa đủ để người khác chú ý tới.
Thù Lệ cứng đờ người, bất động. Một lúc lâu sau, không nghe thấy động tĩnh gì phía sau lưng, nàng bèn quay đầu lại thì thấy nam tử kia vẫn giữ nguyên tư thế.
Lại đợi thêm một hồi lâu, cuối cùng nàng quyết định bước ra khỏi bụi hoa.
Đôi giày giẫm trên mặt đất phát ra tiếng bước chân, nàng vô cùng chậm rãi tiến lại gần nam tử, giống như một con thú nhỏ cẩn trọng, không dám bước sải chân lớn, chỉ cần phía trước có động tĩnh là nàng có thể lập tức quay đầu bỏ chạy.
Nhưng rồi Thù Lệ lại nghĩ, đây chẳng qua chỉ là giấc mơ của nàng, nàng không cần phải sợ hãi điều gì. Nghĩ đến đây, nàng đi đến vị trí cách chỗ ngồi của nam tử vài bước chân.
Lúc ngủ, trông hắn không đáng sợ như lúc tỉnh, nhưng Thù Lệ vẫn không hề buông lỏng cảnh giác.
Giấc mơ này thực sự kỳ quái, liên tiếp mười mấy ngày đều mơ thấy cùng một cảnh tượng, cứ tiếp tục thế này, nàng sắp phải hoài nghi đến chuyện ma quỷ thần linh rồi.
"Ngươi... ngươi có nghe thấy ta nói không?" Thù Lệ nhỏ giọng cất lời, vừa nói vừa đứng yên không nhúc nhích, mắt nhìn xung quanh, những ngón tay khẽ cuộn lại.